Nơi bên trên bên dưới đều là bầu trời, khắp nơi lốm đốm ánh thiên thể lớn nhỏ xa gần không có lấy một mặt đất để đứng lên. Chỉ có bóng đêm rải kim tuyến, và một khối cầu nóng đỏ đủ gần để chiếm gần hết một nửa quang cảnh.

Ở một nơi lạc lõng như vậy, có tà áo choàng trắng tung bay. Lớp lông thú mềm lượn trong không gian như hải quỳ ngoe nguẩy trong trước, huân chương vàng đeo trước ngực trái đung đưa lạch cạch trên bộ quân phục trắng trước những đợt sóng nhiệt khổng lồ từ ngôi sao cách chưa đến nửa triệu kilomet.

Làn tóc băng giá thả dài, chia thành trăm lọn như trăm cánh tay đang chìa ra cố với tới các vì sao xa vạn dặm, nhưng khuôn mặt lại bất biến cứng đờ. Đôi mắt hổ phách đặc thù của loài thú săn luôn nhìn thẳng về phía trước, như trông chờ một kẻ thách thức bước vào lãnh địa của mình. Những chiếc lưỡi lửa đỏ chói của Proxima Centauri liên tục phun ra từ bề mặt, song những cuộn ánh sáng địa ngục đó vẫn không thể làm gì ngoài đánh sáng hơn nước da sương tuyết, đẹp đến điêu đứng lòng người.

Một chiến binh cô độc từ lâu, tự đè nặng lên mình trách nhiệm to lớn cô cho rằng chẳng thể chia sẻ cho ai. Nếu những người thuộc gia đình không có hành động nào, thì cô sẽ tự thân xông trận trước tất cả.

Đoàn Trưởng của Đoàn Thủ hộ Toàn vũ, Yukihana Lamy là một người như thế. Lạnh cả ngoài lẫn trong, hoặc theo cô là như thế.

“Không biết mấy cậu ấy thấy chúng chưa? Còn mấy người Quản Trị Viên nữa…”

Cơ thể và suy nghĩ như tách làm hai, cơ thể lo việc canh gác, còn tâm trí thì chẳng thể nào ngừng nghĩ đến bên trong [Twinkle & Raze] đang có sự biến gì, đặc biệt là liên quan tới mấy người bạn chung đội của cô. Còn bên “Quản Trị Viên” thì cô chỉ quan tâm chút chút, đâu đó ở mức độ muốn kiểm tra công việc. Bản thân mấy người đó đã có vài vấn đề trong đầu, nên cô cũng chẳng quan tâm nhiều làm gì.

Chắc hẳn Botan, Nene và Polka đã thấy chúng đang ập đến rồi. Bên trong đầu Lamy, cô cảm thấy nhịp tim của họ tăng cao nên cô biết được là họ thấy hoảng loạn, mà thành viên của Đoàn Thủ hộ Toàn vũ mà hoảng lên thì quả thật đang có thứ gì rất to lớn đang đến. Và ba mươi phút đứng canh vô tri của Lamy cuối cùng cũng sẽ trở nên có nghĩa lý theo một cách nào đó.

“Nè, Lamy! Cậu lại đâu nữa rồi, ra canh nó một mình hả!?”

Giọng nữ bùng nổ chí chóe này thì chỉ có thể là của Nene, dội tung qua tung lại trong đầu Lamy nhờ ơn tuyến giao tiếp xuyên không gian của Mạng Boltzmann. Dù là một câu truyền đến bởi thần giao cách cảm, chịu đựng nó vẫn đau thốn như thường kể cả với một cơ thể siêu nhân.

“Lamy, cậu lại thế nữa rồi! Cậu, Nene, Botan và tớ đều là một đội thì phải vận hành cho giống với một đội, chứ không phải cái chợ đâu mà cứ thích ra vô, thật là!”

“Xin lỗi cậu, Lamy. Botan yếu bóng vía này lại không cản được họ nữa rồi…”

“Không có được như vậy nhé!”

“Không có được như vậy nhé!”

Chỉ có ba người nói qua nói lại với nhau mà choáng hết cả cái đầu, làm Lamy nghi ngờ sự chuyên nghiệp đã tốn trăm năm đào tạo của mấy cô bạn này. Nhưng mà, nghe họ xì xụp bên tai thế này ít nhất đã xóa bớt sự cô độc ngoài không gian nãy giờ. Họ rất phiền, nhưng nếu là chỗ dựa tinh thần thì quả thật chẳng có ai thay thế được.

“Thôi nào, mấy cậu. Tớ xin lỗi vì đi mà chẳng báo gì, nhưng nói chung là cẩn tắc vô áy náy thôi. Hậu phương và tiền tuyến đều vững vàng thì mới đảm bảo được trận chiến sắp tới ta toàn thắng được, như bao nhiêu lần trước đó mà đúng không?”

Lamy rất hay bị những nguời bạn cấp dưới quở trách bởi vì phong cách làm việc cô độc, rất hay bỏ mọi người mà đi ra phía trước để làm gì đó, một là làm lá chắn hai là diệt trước các mối họa. Nhưng có lẽ cũng vì vậy mà, như Lamy nói, Đoàn Thủ hộ Toàn vũ luôn toàn thắng mà có rất ít hoặc không có chút tổn thất nào bên mình, bởi vì…

“Cậu quá mạnh chứ gì? Cho dù có là con quái vật mạnh đến đâu, bọn tớ vừa kịp mặc đồ xách quân đến thì đã thấy đối tượng một là bị suy yếu đến mức không nhúc nhích nổi cọng lông, hai là chết queo luôn mất rồi.”

Polka nói chầm chậm, ra vẻ cọc cằn nhưng lại không thể hiện chút ác tính oán trách nào. Đúng như cô nói, Lamy mạnh. Vượt ngoài mọi sức tưởng tượng của người thường, đến mức mọi nguồn lực còn lại của Đoàn bên ngoài Lamy, là tổng hợp mọi khí giới tối tân và uy lực của các Cứu Thế Giả trực thuộc, khi so với cô còn khó đạt đến được một phần hai. Cũng vì sức mạnh đó, Đoàn thủ hộ Toàn Vũ qua gần nửa thiên niên kỷ hoạt động gần như chẳng phải chịu hậu quả hoạt động nào.

“Mà ai quan tâm chứ-...Lamy, cậu đợi ngoài đó, bọn tớ triệu tập mấy người Quản Trị Viên xong rồi chúng ta sẽ đón đầu bọn quái vật kia luôn. Chúng đang di chuyển với tốc độ gấp triệu…không…gấp cả tỉ lần ánh sáng tới chúng ta, chỉ chưa đến nửa phút nữa là sẽ tới được chỗ này! Vừa đủ thời gian để làm hết mọi thứ rồi đấy! Nene, Botan, liên hệ cho mấy người đó chuẩn bị đi!”

“Đang làm luôn rồi đây!”

“Chậc! Polka, Botan! Tên nghiên cứu viên tâm thần lại không bắt tín hiệu Boltzmann nữa rồi!”

“Đúng là ả mèo phiền phức…Lamy, nhớ đấy, đừng đi trước mà ráng bắt bọn chúng, không bắt nổi đâu. Ráng chờ đi, bọn tớ sẽ xong ngay thôi nhé!”

“...........”

“Lamy? Lamy? Cậu nghe không?”

“Tớ xin cúp tín hiệu đây.”

“Từ từ cái gì cơ, có chuyện g-”

“Chúng tới rồi.”

Ra câu tạm biệt ngắn ngủi, và Lamy nhấn ngón vào thái dương phải khiến giọng nói bên kia tắt ngấm. Đơn độc một giọt mồ hôi túa ra từ dưới biển tóc, đánh dấu lần thứ hai trong đời cô bị “hù”.

Bốn sinh thể dạng người, giới tính nữ, gần như chẳng khác gì so với tỷ lệ cơ thể của nhân loại mà Cứu Thế Giả sở hữu. Chỉ cách chúng có chục mét, đôi mắt siêu phàm của Lamy đã có cơ hội lướt qua gần như từng nét, từng chi tiết vẽ nên hình thái thượng đỉnh không thể chối từ của chúng.

Nước da ngăm tương phản mạnh với lớp leotard trắng sữa bó sát, như những sợi tơ tằm mỏng manh chỉ vừa đủ để quấn lấy một phần đường nét nữ tính đồ sộ. Một cấu trúc hình vòm độc đáo màu lam tối trôi nổi quanh hông của người đó, khuyết nhẹ một khoảng phía trước để lộ phần váy ngắn trên cặp đùi nở nang. Mái tóc dài màu sữa tựa dải ngân hà uốn lượn, được cột sang hai bên với thứ phụ kiện hệt như những hành tinh tí hon. Ánh nhìn của người trông vui vẻ nhưng lại có vẻ hiếu thắng, tia chằm chằm vào Lamy trong khi tay vẫn còn đang thăng bằng cấu trúc tạo nên từ hai vòng vàng trên đầu ngón tay, bên trong uốn lượn một sinh vật màu cam ngoe nguẩy như con giun quá cỡ.

Bên cạnh là một nữ nhân mảnh khảnh, phục trang của người dường như được tạo nên từ các phần quần áo có phần khiếm khuyết: độc nhất cái cổ áo sơ mi, tuôn xuống là hai mảnh vải trắng quấn dọc bộ ngực đẫy đà chỉ bị giới hạn bởi lớp thun lót đen ngắn củn cỡ; tay áo bọc giáp để lộ hai vai gầy, chiếc váy đen xén nửa che lấy đùi trái của người. Lớp áo choàng xanh dày trôi nổi một cách cứng cáp thể hiện độ dày của nó, đính sau cơ thể yêu kiểu như một quốc kỳ giữa không gian. Tóc ngắn đen xanh, đung đưa tựa như biển đêm sóng vỗ trong gió vũ trụ. Cặp song kiếm chạm khắc tinh xảo những họa tiết đẹp đẽ, uy nghiêm nằm trong tay của kẻ đó như câu trả lời đanh thép cho kẻ nào cả gan thách thức sự hoàn hảo kia.

Đối lập hẳn với phong thái sắc bén chết chóc của nữ tướng lam sắc, nữ nhân khác bên cạnh như luôn tỏa ra nắng ấm. Bộ đầm lục đậm hở lưng ôm lấy cơ thể người như một lớp phủ rừng trải dài khắp dãy núi non hùng vĩ, quấn quanh bởi một lớp vải dài bồng bềnh như mây điểm hoa văn, cháy nắng hồng hoa của hoàng hôn. Đôi cành cây lấm tấm lá non nhú lên từ mái tóc màu cỏ che đi một nửa dung mạo của người, chỉ để lộ rõ một phần ánh nhìn hoàng kim tựa tinh tú. Sáng ngời không kém cạnh là trái táo vàng với những gân rễ uốn lượn quanh, bồng bềnh lửng lơ trên bàn tay phải thon mượt như lụa. Khắp cơ thể tựa non nước sơn dương khắc một vẻ đẹp khó lường bí ẩn, liếc qua một thoáng là dễ ngỡ rằng dây leo tẩm độc đã quấn chặt trái tim, ghim lên máu thịt là những chiếc gai rùng rợn ép chặt con người trong bàn tay nữ thần.

Và khác hẳn với ba bức tranh huyền bí và uy áp kia, kẻ thứ tư lại là một chấm màu hỗn loạn, hay còn gọi là “nhỏ nhưng có võ”. Vòng gai ngổ ngáo đeo trên cổ, chiếc áo cụt lủn với chữ “Rat” to tướng cũng chỉ đủ che đi phần ngực của một cơ thể đã có phần phổng phao. Chân váy ngắn xen kẽ ba màu sặc sỡ như một kẻ nổi loạn tí hon. Đôi tai chuột lớn thu hút ánh nhìn khỏi hai búi tóc đỏ rực chĩa nhọn. Trong mỗi mắt kia là những gam màu sặc sỡ hòa trộn vào nhau một cách vừa hỗn loạn lại hài hòa đến khó tin, nhìn chăm chú vào nữ Đoàn Trưởng với ánh mắt tinh nghịch và cái miệng chu môi, vừa đúng khẩu hình để chuẩn bị kêu chít chít như một con chuột.

“Ồ, bay mãi mới gặp được một sinh vật nào đó. Quý cô này có thể là ai nhỉ?” - Người phụ nữ tóc xanh biển lên tiếng đầu tiên, mang nặng chất giọng khinh bỉ muốn thử phản ứng của một sinh vật trông có tri giác.

“Yukihana Lamy, Đoàn Trưởng của Đoàn Thủ hộ Toàn vũ. Ta cảm thấy rõ ràng uy áp từ bốn người bọn bây, chắc bọn bây là lũ quái vật mà chúng ta đã phát hiện.”

Từng chữ được nói thật bình tĩnh và chuyên nghiệp, trét lên người nghe một cảm giác lạnh lẽo và vô cảm đến run rẩy. Nhưng ngược lại, chính bản thân Lamy mới là người đang run rất nhiều nhưng không được phép để lộ.

Như cô nói, cô có thể cảm thấy rõ ràng uy áp của chúng, nhưng chẳng phải là uy áp của quái vật thường thấy, và dường như cũng chẳng phải uy áp của một thứ gì mà Đoàn đã từng trải nghiệm.

“Xưng tên đi. Bọn mi hiểu ta đang nói gì nhỉ?”

Máu trong người chảy chậm lại, như không muốn tuần hoàn để cơ thể này sống tiếp. Con mắt không thể lượn đi đâu khác ngoài nhìn vào bốn vụ nổ siêu tân tinh kết tinh thành hình người, thiêu cháy mọi tâm lý vững vàng của cả những chiến binh dũng cảm và bơ phờ trước cái chết nhất. Ra dáng đứng cứng cựa như một bức tường thành, nhưng lý do nghiêng về việc “Lamy không dám di chuyển cơ thể” nhiều hơn là muốn đứng đó làm một lá chắn sống như mọi khi.

Hoa mắt, chóng mặt, choáng váng, mê man, một trong những lý do đó đang khiến cho Lamy nhìn thấy hàng vạn ngôi sao sau chúng quắn lại. Cảnh quang xung quanh chúng trở nên quái dị, hiện thực dường như đang thoái hóa thành một bức màu loạn lạc của trường phái trừu tượng.

Những kẻ đó khó hiểu và đáng sợ, to lớn đến vô cùng. Lamy ngước nhìn chúng, lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác khó tả của một con người đối diện cơn đại hồng thủy. Những thảm họa tự nhiên chân chính, khiến vô hạn vì sao cũng phải co rúm và nép lại sau lưng.

Chúng là lũ quái vật mà Đoàn đã phát hiện. Nói đúng hơn là, quái vật của quái vật. Những thứ trước đây chưa từng tồn tại tiền lệ.

“Tsukumo Sana nhé✨.”

“Ouro Kronii.”

“Ceres Fauna.”

“Và Hakos Baelz. Hân hạnh được gặp, Cứu Thế Giả.”

Nghe thấy tên giống loài của mình từ cái miệng nhỏ người-chuột đó làm Lamy sởn gai ốc. Cô không thể mô tả được cảm giác lúc này là sao, khi mà nó đang bấp bênh giữa ghê tởm và lo lắng.

“Mà…từ từ, mấy cậu, nhìn xem đây có phải là đối tượng ta cần phải ‘cẩn thận’ hay gì không? Tớ nhìn cũng lâu lâu nãy giờ rồi, mà thấy không xứng đáng với sự cẩn trọng của Thánh Thần chúng ta cho lắm.” - Bae như trẻ con mới được thả ra ngoài, háo hức chỉ trỏ vào mặt Lamy.

“Ý cậu là bốn đứa con thảm họa của ả Nhân Thần ‘đó’ sao, Bae? Nhìn thái độ và phong thái này thì chắc không rồi. Bốn người bọn chúng đều là kẻ tâm thần điếc không sợ súng, đứng trước Thần lực mà vẫn nhởn nhơ như nhìn ruồi nhặng.” - Kronii khoanh tay lắc đầu, chẳng màng đá mắt nhìn lấy một cọng tóc của Lamy.

“Có thật là Ame nói vậy với chúng ta không? Dù sao thì cũng là Thánh Thần với nhau, dù bị giảm sức mạnh nhiều đến nỗi Nhân Thần không thể phát hiện ở vũ trụ gốc được nữa nhưng chúng ít nhất cũng phải run đến chẳng động nổi một ngón tay. Tớ nói đúng nhỉ, Faufau ✨?” - Sana thì lại tràn đầy thiện chí, sao sáng trong mắt mà nhìn qua bên bạn bè với hai tay ép trước phần ngực quá cỡ.

“Cũng có phần là vậy. Có phần thất vọng, nhưng mà…hầy, Ame tính sao thì phải theo thôi. Đến cả người lạnh như băng như Kronii đây cũng biết sợ bọn Thần Tướng mà.” - Fauna kéo ê chề từng chữ như mới ngủ dậy, hất quả táo vàng trôi ra sau đầu và lấy tay che lại nụ cười mỉm.

“Thử đánh nhau sòng phẳng xem, ai sợ ai. Cậu chỉ toàn thích gài người ta, Fauna.” - Kronii cay cú phản lại, nhưng Fauna đã quay qua bên Sana trước khi kịp nhìn thấy vẻ cau có của nữ nhân song kiếm.

“Mà Sana, cậu có cảm thấy được bốn Cứu Thế Giả đó không? Cậu là người chuyên nhất mảng không gian, nên nhờ cậu xem thử.”

“Cứ trông cậy vào tớ, Faufau! Chỉ cần nó tồn tại trong không gian vật lý, tớ sẽ cảm nhận được nó! Hmmmmmm…!”

Cái vật mà Sana gắn trên đầu, trông như nén ngang đuổi muỗi màu hồng, xoay càng lúc càng nhanh theo từng giây Sana nhắm mắt phồng má. Sau hai ba giây tập trung, cô đã có kết quả của mình.

“Tớ cảm nhận được ba nguồn lực, chắc chắn của tụi nó. Hai cái có vị trí rất rõ ràng trong không gian, ở trên Địa cầu cả, nhưng cái còn lại từ như một khối sương mù vậy. Cũng là ở trong hệ Mặt Trời, nhưng chỉ biết vị trí tương đối thôi chứ cụ thể thì khó. Như tớ nói, nguồn lực tản ra như một làn sương. Còn nguồn thứ tư đáng lẽ ra phải thấy, nhưng lại không thấy đâu…”

“Thế là ổn rồi, Sana. Kẻ thứ tư đó chắc tính sau.”

Bọn họ đang có một cuộc trò chuyện vô cùng bình thường, chẳng hề để tâm đến uy quyền đang bóp méo cả hiện thực của mình. Trong khi Lamy chỉ có thể nhìn trong im lặng, hy vọng rằng tình hình sẽ chuyển biến tích cực theo một cách nào đó mà Lamy chưa nghĩ ra được.

“Ôi! Chờ đã, chờ đã! Chúng ta xuống dưới đây với tâm thế vội vã mà! Mumei đang mạo hiểm cái mạng của cậu ấy để chúng ta hoàn thành việc Ame giao, nên là nhanh nào! Tản ra!” - Bae chợt nhớ ra cái gì đó quan trọng, và bắt đầu mang vẻ hoảng loạn như tránh bom. Những người khác vì thay đổi đột ngột của Bae mà cũng nhớ ra công việc của mình.

“À ừ, nói mới nhớ. Sana, làm đi.”

“Oke cả nhé, Bae, Kronini! Dịch chuyển thôi, [Astrogirl]!”

Đột nhiên ba người Kronii, Sana và Bae biến mất hết, chỉ còn lại Fauna và Lamy đối mặt nhau bên cạnh Proxima Centauri. Dù đã mất đi ba nguồn lực mạnh mẽ, nhưng áp lực từ Fauna vẫn là một cái gì đó rất khó chịu, như có côn trùng bò dưới da.

“Được rồi, giờ chỉ còn tôi và cô thôi, Cứu Thế Giả. Để cô chẳng phí công mà làm gì đó mong chạm được vào tôi, sẽ tốt hơn nếu ta nói chuyện trong hòa bình thay vì phải dùng vũ lực nhỉ.”

Thời gian vừa rồi, Lamy cảm nhận được uy áp đặc biệt mạnh từ Sana và Kronii. Điều này có nghĩa, có lẽ, là Fauna và Bae không mạnh mấy khi so với hai người đó, và khi hai người đó đi thì Lamy đã lấy lại được thái độ “lạnh như băng” kinh điển của mình. Nhưng cũng không có nghĩa là Lamy hoàn toàn lơ được cái khí tức dễ sợ đang tỏa ra từ người phụ nữ xinh đẹp này.

“Nói gì được với ngươi?”

“Hừm, để xem… Chúng ta có thể bắt đầu bằng cách tự giới thiệu. Trình tự là tên tuổi, quê quán, sở thích và mục đích ở đây. Tôi trước.”

Lamy nghĩ đây là một kiểu quái vật hình người nào đó, nhưng động thái của Fauna làm cô phải suy nghĩ lại. Fauna nhắm đôi mắt hổ phách, cúi xuống như đang chào người chung võ đài, rồi vòng hai tay ra sau lưng khiến cơ thể cô càng trông to lớn trước Lamy.

“Tôi là Ceres Fauna, một vị Thần đối địch mà Cứu Thế Giả mọi người đang cố tiêu diệt theo lời ‘sấm truyền’ ngay khoảnh khắc chào đời. Tôi không rõ là nên nói sao về quê quán của mình, chỉ cần biết là tôi đến từ một thế giới trên cao là được. Tôi thích tán gẫu với đồng đội và tạo nên các sinh linh. Và mục đích tôi ở đây là để ngăn chặn hành động của Cứu Thế Giả, cụ thể là Tứ Vương, và không cho họ can thiệp vào công chuyện của Bae.”

Hầu hết thông tin Fauna vừa nói ra, Lamy chẳng hiểu được. Nếu đối phương không phải bị tâm thần phân liệt thì những gì Fauna vừa tiết lộ sẽ là những thứ vô cùng đột phá với quá trình tìm hiểu về bản chất của thế giới. Và chắc chắn vị Thần của Lamy sẽ rất thích cái này.

“Ta đã xưng tên rồi. Nhiệm vụ của bọn ta, Đoàn Thủ hộ Toàn vũ, là du hành và tiêu diệt hay bắt giữ bọn quái vật không gian, đồng thời hỗ trợ Thần của chúng ta trong việc nghiên cứu bản chất của thế giới. Và đám người các ngươi sẽ là đối tượng nghiên cứu hoàn hảo.”

“Ôi, dễ sợ thật đấy. ‘Thần’ của bọn cô là một nhà nghiên cứu? Một nhà sưu tầm? Hay là cái gì khác?”

“Là một người say mê kiếm tìm những thứ chẳng tồn tại. ‘Chúa’ hay ‘Thần’ gì ngoài kia, ngài đã luôn cố với đến chúng, nhưng ngài đâu biết rằng bản thân ngài đã là một thực thể như vậy.”

Ngay khi phải nói về Pekora, mặt Lamy đanh lại, bọc một lớp tự tin hoàn toàn áp đảo nỗi sợ vài giây trước. Fauna vì cái đức tin vô độ đang lóe sáng trong mắt Lamy mà chững lại giây lát, và rồi tràn ngập sự hiếu kỳ.

“Vậy thì, ‘Ngài Usada’ theo như lời cô nói là Thần duy nhất của thế giới bạt ngàn này? Tội nghiệp, núp bóng kẻ mạnh lâu quá xong mất hết động lực mở mang đầu óc, để rồi thở ra một câu thật hạn hẹp ngông cuồng.”

“Cái gì?”

Nhìn Lamy chỉ bằng khóe mắt, Fauna cảm thấy thật khó khi phải nín nhịn một tràng cười thật to. Cô cố lắm mới hạn chế lại được thành nụ cười mỉm, nhe răng nhe lợi không thể hiện thiện chí được mấy.

Như đang nghe con kiến vừa nói được luận về thế giới vậy.

“Vậy để tôi soi sáng một chút nhé, con cờ của ‘Ngài Usada’. Vượt trên thế giới này, qua khỏi vô số tầng hiện thực, là thế giới của những vị Thần thực sự đại diện cho từng tính chất riêng làm nên thế giới - vật chất, phi vật chất, khái niệm, và thậm chí là cảm xúc con người. Thánh Thần chúng ta là phần tử cấu nên chính bản thân bức tranh hiện thực, và mọi tạo vật sống muốn tồn tại đều phải tuân theo luật trời của chúng ta, sử dụng vật liệu và phát triển tiến bộ bằng ân huệ của chúng ta, và không thể tồn tại nếu như chúng ta không ở đó ngay từ đầu. ‘Ngài Usada’, hạng hai Tứ Vương này, cho dù có là kẻ vĩ đại đến mấy thì cũng chỉ là một vật sống của thế giới này, chỉ có thể sử dụng vật chất của tự nhiên, chỉ có thể áp dụng phi vật chất do Thánh Thần chúng ta đại diện cho mà dùng. Cho dù có là thế lực cao siêu đến mấy, nếu từ đầu đã không phải Thần thì sẽ chẳng bao giờ nổi lên mà trở thành Thần được. Đừng dùng danh ‘Thần’ của chúng ta một cách nhẹ tênh như thế, Cứu Thế Giả.”

“Vậy ngươi nghĩ ngươi là Thần sao? Nói trước, là cái khí tỏa ra từ ngươi còn chẳng bằng được một phần trăm của ngài. Và hơn thế nữa…”

Ngoài vũ trụ lạnh lẽo bắt đầu chuyển màu. Hoa tuyết nổi lên. Gió tuyết trắng từ hư không đổ xuống, chắn cả cái nóng thiêu đốt địa ngục từ Proxima Centauri.

“Có bao nhiêu kẻ tự xưng ‘Thần’ ngoài kia, thì đến cuối cũng chỉ có một Thần duy nhất. Vị Thần duy nhất, mà Yukihana Lamy này chịu quy phục bái lạy… Cái tên của Ngài Usada, bọn mi không có quyền nhổ ra một cách khiếm nhã và tùy tiện như thế.”

Đến cả làn da của Thần cũng có thể cảm nhận được khí rét cắt da cắt thịt đó. Nơi trống rỗng và đầy chân không lại có gió nổi lên, đến từ mọi phía vũ trụ mà quấn quanh cơ thể Lamy, như thể các tinh túy thiên hà đang rã ra và tụ lại vào độc nhất một Cứu Thế Giả.

Mái tóc của Fauna cũng dần cứng lại, đuôi tóc khô đi và bắt đầu vỡ rôm rốp thành mảnh bụi trước sự bất ngờ của nữ Thánh Thần. Cơ thể vật lý được chính tay Thánh Thần bọn cô hiệu chỉnh để bước vào vũ trụ nhỏ bé như cái bể cá, lại đang bị chính tạo vật của nó đóng băng và bẻ gãy.

“Khủng khiếp thật. Có vẻ như cô cũng là một chiến binh giỏi, một chú chó ngoan của Usada Pekora.”

“Mi lại nói tên của Ngài một cách bừa bãi.”

Đến cả cơn bão tuyết che lấp đi cả ánh sáng của ngôi sao cũng chẳng cản được tia sáng vàng chói từ cặp mắt hoàng kim của nữ chúa tuyết. Gân xanh phù to trên tay, mạch máu nở nổi rõ trên trán, cứ từng giây trôi qua là lời nói của Fauna lại càng thấm hơn vào trong trí óc, và trở nên khó chịu thêm cả vạn phần.

“Bọn hình nhân ngu dốt thì chỉ có thể được giáo dục bằng vũ lực. Và lũ tự xưng ‘Thần’ này đây là kẻ đầu tiên khiến ta nổi máu chỉnh đốn đến mức này đấy. Chuẩn bị đi.”

Nhưng giận thế để làm gì chứ, Fauna tự hỏi.

Con bé Cứu Thế Giả đó thật sự nghĩ nó sẽ đánh bại được cô sao? Fauna biết tim nó vẫn đang chới với trong bể nỗi sợ, nhưng cái lý ngông cuồng gì đang khiến nó nghĩ đến chuyện ấn cái nắm đấm kiến cắn đó vào cốt nhục Thánh Thần này?

Chẳng nghĩ ra được. Có lẽ là đức tin, nhưng Thánh Thần sống bằng sự thực tuyệt đối thì chỉ nhìn thấy được quy luật và đáp án, chứ không phải là yếu tố thành kiến cảm xúc của bất kỳ cái gì giữa vô vàn sự vật hiện tượng.

Cái gì đến thì đã rồi. Sự ngu ngốc của một số cá thể hình người cũng vậy.

Và bài học tốt nhất, là để cho vị Đoàn Trưởng kia xông tới đấm một phát, và nhận được bài học của mình.

“Chết đi.”

Fauna chỉ nghe thấy hai chữ đó, và một cơn lạnh sốc óc bỗng ập đến bên má phải. Phun trào từ mặt Fauna ngay sau đó là một cột Mana xanh dương đặc quánh và tràn đầy uy lực, phóng nhanh hơn một nửa vận tốc ánh sáng về phía Proxima Centauri mà đóng băng tạm thời hai ba lưỡi lửa to bằng các tiểu hành tinh từ ngôi sao đỏ chói.

Mục tiêu hoàn toàn chìm xong ánh sáng trong tâm vụ nổ hạt nhân, bùng nổ từ lượng Mana khổng lồ bọc lấy nắm đấm của Lamy.

“...!?”

Nhưng cũng đúng mục tiêu đó, vừa giang tay ra bóp lấy cổ tay cô.

Một giọng nói nhẹ nhàng như ru ngủ, len lỏi đến tai Lamy qua hàng vạn cơn gió băng chảy xiết như một cơn lũ kính vỡ.

“Đã bảo rồi. Tạo vật của Thần không thể diệt lại được Thần đâu.”

Không một vết trầy, thậm chí là một lớp da bị đóng băng cũng không, chỉ có tóc xanh là đã đổi màu đôi chút vì nhiệt độ thấp ngang độ không tuyệt đối. Cú đấm vừa rồi là tất cả của Lamy, nhưng kẻ địch thậm chí còn chẳng xi nhê một chút nào.

Chuyện này chưa từng xảy ra. Chưa bao giờ có một cá thể quái vật nào có thể trụ nổi một đấm toàn lực của Lamy.

“Tại sao không quỳ xuống giữa chốn không mặt đất này, và hôn chân thề trung thành trước một vị Thần thực sự nhỉ?”

“Đồ khốn! Chiến binh của Thần sẽ không bao giờ quỳ lạy trước bất kỳ ai ngoài Đấng Sáng tạo của mình!”

“Đúng là ngông cuồng! Yukihana Lamy, cô sẽ là mục tiêu giải trí của ta trong lúc chờ mấy người kia làm cho xong chuyện-”

“Nói hay lắm, Lamy.”

Ngay khi Fauna vừa kịp nhìn thấy chuyện gì xảy ra thì bàn tay của cô đã bị chém đứt, giải thoát cho Lamy. Cả hai người đều nhìn lên, một người với ánh mắt quen thuộc và tràn đầy vẻ tôn kính ngay lập tức, một người với ánh mắt kinh hồn như chẳng tin nổi những gì xảy ra trong nửa giây qua.

“Ngài Usada!”

Tai thỏ trắng vểnh lên trước tiếng gọi thân thuộc, thu hút Pekora về phía thuộc hạ của mình. Pekora nở một nụ cười tự tin ngút trời kể cả khi đứng trước một kẻ có thể khiến nữ nhân băng giá Yukihana Lamy cảm thấy căng thẳng, nhưng bản thân Lamy lại chẳng thấy hiểm nguy gì nữa. Ngay khi Pekora ở đó, trong lòng cô như chui vào một cái chăn ấm, hoàn toàn bình yên trước mọi sóng gió bão lũ xung quanh.

“Cái gì cơ!? Không thể nào…!”

“Suỵt, im lặng nào.”

ẦMMMMMMMMMM!!!!!!!!!

Cảm nhận về tốc độ của Fauna rất cao, thậm chí là đủ để bắt kịp được những bước nhảy nhanh tính bằng nghìn tỷ lần ánh sáng của Sana, nhưng hoàn toàn như “tắt nguồn” trước vận tốc di chuyển không thể tin nổi của Pekora.

Với hai tay còn bỏ trong túi áo bông, Pekora phi đến trước mặt Fauna trước khi con ngươi của nữ thần kịp lay động chút gì và phóng một đòn đá vòng cầu hủy diệt vào hàm dưới. Một vụ nổ choáng ngợp bầu trời đen, khiến mọi lưỡi lửa ngay lập tức thụt lại vào ngôi sao, và kéo theo plasma bọc quanh ngôi sao bay khỏi nó tạo nên một tấm thảm nhiệt khổng lồ, phủ lấy một nửa cảnh quang vũ trụ trong mắt Lamy. May mắn thay, vị Đoàn Trưởng và cả phi thuyền xa xa trước cú đá đã được Pekora bọc cho một lớp Mana bảo vệ, nhờ đó mà trụ vững được trước một đòn lực đủ để khiến một ngôi sao sụp đổ thành hố đen.

“Đ-Đúng là Ngài Usada…!”

“Ta không có thời gian. Cậu hãy lắng nghe lời nhắn ta vừa truyền vào đầu nhé, giờ ta phải quay về Trái Đất ngay lập tức.”

Nói xong Pekora cũng dịch chuyển và biến mất, giống như ba tên Thần kia. Lamy chưa kịp nói gì, chỉ biết giơ tay ra toan nắm áo vị Thần của mình.

Mắt Lamy chợt mở to, banh ra như muốn nhìn hết cả vũ trụ trông hơi quái gở. Có một nguồn tin khá lớn vừa trôi tuột vào đầu cô.

“...Vậy ra đây là nước đi tiếp theo của chúng ta. Đã rõ, vị Thần của tôi.”

“Này, từ từ! Có chuyện gì vừa xảy ra ở đây vậy, Lamy!? Ngài Usada vừa ở đây hả!?”

Là giọng của Polka. Từ lúc nào không biết, ba người còn lại của Đoàn đã bay đến sau lưng Lamy, cùng với chiếc phi thuyền như một hành tinh bọc vàng ròng sau tất cả bọn họ, báo hiệu rằng nhóm Quản Trị Viên kia cũng đã tụ họp ở đây.

“Chờ nãy giờ cũng hơi lâu rồi đấy. Tớ thì phải chặn đầu một đám quái gở khó ưa, còn mấy cậu thì lại đi đánh răng rửa mặt cho trẻ con?”

“Ừ thì…Có lẽ, mấy tên lười kia cũng khó tập hợp lại thật.”

Lamy chỉ phì cười một lúc trước pha chữa cháy ngây thơ của Nene, rồi lấy lại vẻ nghiêm túc “băng giá” ngay tức khắc.

“Được rồi, tớ vừa nhận chỉ thị của Ngài Usada. Tất cả nghe đây.”

Polka, Nene và Botan đều nín thở và đứng nghiêm lắng nghe. Phi thuyền khổng lồ cũng chợt im lặng, như một vật sống liền câm miệng khi chủ nhân của nó lên tiếng.

“Ngài Usada vừa ở đây, như Polka nói, nhưng Ngài phải ngay lập tức trở về Trái Đất để giúp bạn của Ngài, Oozora Subaru và Tứ Vương mới Inugami Korone đối phó với hai ‘Thần’ tự xưng khác tên Kronii và Sana. Trước khi đi, Ngài Usada đã giao phó cho chúng ta nhiệm vụ bắt giữ Ceres Fauna làm mẫu vật nghiên cứu sau khi đã suy yếu 98% sức mạnh của nó bằng cú đá vừa rồi.”

“Vậy nó đâu rồi?” - Botan nhìn qua nhìn lại, cố tìm cho được cái thứ còn chẳng để lại nổi một mảnh da chết quanh đây.

Và Lamy chỉ vào ngay chính giữa Proxima Centauri.

“Mục tiêu đã văng vào trong đó, tắm trong biển plasma nóng cháy. Chỉ một vài lúc nữa, nó sẽ giải phóng siêu năng ‘Thần’ của nó và trở thành một con quái vật thật sự.”

“Cũng sử dụng chung kiểu năng lượng như quái vật mà phải không? Do hồi nãy lúc đang gọi con mèo kia dậy thì tớ cũng có cảm thấy,...”

“Là nó đó, Nene. Chung thứ năng lượng với lũ quái vật gớm ghiếc đó, nhưng ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.”

“Yoooooo, nghe thú vị điên! Vậy đến chừng nào ta!????”

Không có cái giọng nói nào đủ ồn đến mức làm cả bốn người của Đoàn phải ấn thái dương cùng lúc thế này. Cái giọng nít ranh chết tiệt nhưng quen thuộc như hàng xóm láng giềng của đứa Quản Trị Viên.

“Ngài Usada có nói với tôi rằng Ngài đã quan sát một lúc, và phát hiện cơ thể chúng thôi đã có phần khác biệt quá sức tưởng tượng. Ở sức bền gốc trước khi bị Ngài đá, từng tế bào trong Ceres Fauna đều có mật độ vật chất ngang ngửa một ngôi sao. Một hình người trung bình sẽ có tầm 30 nghìn tỷ tế bào trong đó, nên để hoàn toàn thổi bay ả ở sức mạnh gốc, chúng ta sẽ cần tạo ra tổng sát thương đủ để dập tắt hàng chục thiên hà.”

“Lạy hồn!” - Cả Polka và Nene đều hét lên, ôm lấy nhau bất giác trong hoảng sợ. Còn nhóm Quản Trị Viên đang nghe lỏm cuộc đối thoại từ trong phi thuyền thì chẳng nói một tiếng nào.

“98% sức mạnh sức bền đã mất, nhưng 2% còn lại chẳng phải cũng sẽ quá sức chúng ta sao Lamy?”

Đáp lại nỗi lo đó của Botan, Lamy chỉ cười hắt cái nhẹ. Không phải kiểu chấp nhận, mà là theo kiểu quyết thắng.

“Bắt giữ chứ không phải tiêu diệt đâu, nên ta chẳng cần bạt mạng. Nhưng đây cũng sẽ là một nhiệm vụ rất nguy hiểm, mà Ngài Usada đã tạo rất rất nhiều điều kiện để ta thực hiện được.”

Không được phép thất bại - một câu lóe lên màu máu từ trong mắt Lamy, ép toàn bộ Cứu Thế Giả của cuộc chơi phải đặt mạng lên bàn cân, quyết theo trách nhiệm này đến cùng. Nhưng không một ai trong số họ là thể hiện thành kiến cả.

Polka hất áo choàng, móc ra một cây roi đen có đầu gai chuyên dụng cho chiến đấu tầm xa. Nene giang rộng hai tay và hai chân, Mana tuôn ra và hình thành những sinh vật nhỏ bằng bàn tay trông như những củ cà rốt và củ cải có mắt miệng. Botan nở phào một tiếng trầm lắng, rồi giật lấy cái hộp chữ nhật lớn sau lưng đặt giữa hai bàn tay và bật nắp.

[Twinkle & Raze] cũng rú lên một tiếng rung động cả tấm thảm không gian, những vì sao như bị quắn lại đằng sau động cơ của nó, y chang như lũ Thánh Thần vừa rồi. Khác hẳn với những người của Đoàn, chỉ một mình nó tỏa ra chiến khí còn mạnh mẽ và hung ác hơn bất kỳ chiến binh tri giác nào ở đây.

Và Lamy, áo choàng phất lên như đại ưng vỗ cánh, hướng mắt nhìn thẳng vào ngôi sao cháy bỏng đang run lên vì cơn bão đang nổi lên ngay bên trong nó.

“Vì nghiêm trọng nên tôi muốn làm rõ tinh thần chiến đấu của từng người. Polka, sẵn sàng chưa?”

“Rất sẵn sàng.”

“Nene?”

“Đã chuẩn bị hết để chiến!”

“Còn cậu, Botan?”

“Luôn luôn sẵn lòng.” - Botan lấy từ chiếc hộp một cây súng ngắn dài bằng nửa cơ thể cô, đẩy chốt an toàn vang lên một tiếng cạch to lớn.

“Và toàn nhóm Quản Trị Viên điều khiển [Twinkle & Raze]. Chuẩn bị cho cuộc chiến lớn nhất của chúng ta chứ, Anya Melfissa, Zeta Vestia, Kaela Kolvaskia, Kobo Kanaeru?”

Lamy trông chờ một lời khẳng định truyền đến trong đầu, nhưng đáp lại là một tiếng cười khúc khích hứng thú, và bốn giọng nói đồng thanh.

“Đã rõ, thưa Đoàn Trưởng.”

Và, với tinh thần quyết chiến đã được khắc lên giữa nấm mồ của các vì sao, Lamy chốt hạ.

“Dưới chỉ thị của Ngài Usada, ta, Yukihana Lamy, Cứu Thế Giả phi Tứ Vương mạnh nhất, tuyên bố nhiệm vụ: bắt giữ mục tiêu ‘Thánh Thần’ Ceres Fauna!”

Tụ họp nơi đây, trước ngôi sao khổng lồ là đội nhóm Cứu Thế Giả mạnh nhất lịch sử - những kẻ đã đặt chân đến vô vạn vì sao, những chiến binh đã tắm trong biển xác của hàng trăm triệu thứ quái vật đủ sức hủy diệt những nền văn minh. Với họ, một mối họa đã bị suy kiệt đến mức này cũng chỉ đáng một cái liếc xuống, như một con quái vật vô danh của mọi ngày chỉ chờ đợi sự chinh phục.

Nhưng thái độ thoải mái đó thật sự không đáng. Không nên, không được phép xảy đến. Bởi vì kẻ địch đang ẩn náu trong lửa tinh tú kia… là một con quái vật thực sự.

Một thế lực tự nhiên.

Một vị Thần.

0.03482 sec| 1439.609 kb