Chapter trước
One shot: Mong muốn
setting
Chapter sau

Mỗi khi Nana nghĩ rằng sự lập dị của Kyouya không còn khiến cô ngạc nhiên được nữa, thì anh liền nhanh chóng chứng minh rằng cô đã nhầm to. Ví dụ như lúc này đây, khi cô phải dắt theo một Kyouya đang bị bịt mắt dọc qua những dãy hành lang kí túc xá, theo yêu cầu của chính anh. “Ta muốn làm vài thí nghiệm, nhưng một mình ta thì không tự làm được, ngươi giúp ta nhé.” Chỉ vì một câu nói gỏn lọn ấy của anh mà giờ đây Nana đã bị lôi vào cái tình huống kỳ quặc này.

 

Cũng may là Kyouya còn đủ ý thức để chọn lúc đêm khuya mà thực hiện cái trò “thí nghiệm” này, chứ nếu có ai vô tình chứng kiến cảnh tượng bây giờ, chẳng biết họ sẽ nghĩ gì về cô nữa. Kyouya có thể không quan tâm người khác nghĩ gì về mình, nhưng cô thì chắc chắn không muốn bạn cùng lớp đánh đồng mình với một kẻ lập dị như anh.

 

“Vậy, cái trò này là thí nghiệm kiểu gì thế, Kyouya-san?” Vừa chậm chạp đi từng bước, Nana vừa thở dài. “Tự bịt mắt rồi bảo tớ dẫn cậu đến một chỗ bất kỳ trong ký túc xá, cậu có biết nhìn nó dị đến mức nào không?”

 

Mặc kệ lời bình phẩm thẳng thừng của cô, Kyouya vẫn thản nhiên.

 

“Ta đang thử xem khi bị bịt mắt thì có thể dựa vào các giác quan khác để biết mình đang bị dẫn đi đâu không.”

 

Một ý tưởng rất đỗi kỳ quặc nhưng cũng rất đậm mùi Onodera – otaku – Kyouya, thế nên Nana cũng chẳng buồn ngạc nhiên nữa. Thay vào đó, cô chỉ bật cười giễu cợt.

 

“Cậu vừa mới đọc phải cuốn truyện trinh thám bắt cóc tống tiền nào đó hả?” Kyouya chỉ nhún vai để đáp lại câu hỏi của cô, và Nana xem nó như một lời xác nhận. “Nhưng sao cậu lại nhờ tớ?”

 

“Vì nếu nhờ Sorano thì cô ấy sẽ chạy mất dép chứ sao. Mà ngoài ngươi với Sorano ra thì ta còn nhờ ai được nữa đâu.” 

 

Thái độ trơ tráo của Kyouya khiến Nana chỉ biết cười khổ.

 

“Thế sao cậu lại nghĩ rằng tớ sẽ chịu giúp cậu?”

 

“Thì ngươi đang giúp ta đấy thôi.” Kyouya nói, như thể đang chỉ ra một sự thật hiển nhiên. Không hiểu sao câu trả lời của anh lại khiến Nana hơi bực mình một chút, chủ yếu là vì cô không thể phản bác được. Đến bản thân cô cũng chẳng hiểu nổi tại sao mình lại khó từ chối những yêu cầu kỳ quặc của Kyouya đến vậy, không hiểu được tại sao cái tính cách vừa ngây thơ lại vừa át người của anh lại khiến cô dễ dàng bị cuốn theo đến thế.

 

Nhưng dù gì cũng đã lỡ đồng ý rồi, nên Nana đành làm cho xong. Thật ra, bản thân cô cũng hơi tò mò về cái thí nghiệm này của Kyouya, dù cô không biết liệu nó có ý nghĩa gì trong thực tế hay không. Sau khi đã dắt anh đi vòng vòng một lúc lâu, cô mới lên tiếng.

 

“Vậy cậu có biết chúng ta đang ở đâu không?”

 

“Nhà kho cuối hành lang tầng 2 nhỉ?”

 

Nana có chút bất ngờ trước câu trả lời chính xác của anh. “Có thể chỉ là ăn may thôi.”, cô tự nhủ. Nhưng liên tiếp mấy lần sau đó, Kyouya vẫn có thể trả lời chính xác nơi cô dẫn anh đến, dù cho cô có cố tình đi vòng vèo và chọn những chỗ ít ai đặt chân đến. Cuối cùng, khi đã dẫn Kyouya về phòng và cởi bịt mắt cho anh, cô không kiềm được một chút thán phục trong giọng nói.

 

“Ngạc nhiên thật đấy. Tớ đã cố tình chọn đường đi vòng vèo để cậu bị rối mà.”

 

Dường như lời khen của cô khiến vẻ mặt Kyouya rạng lên một chút. Anh không buồn che giấu vẻ tự hào trong giọng nói.

 

“Thì như ta đã nói đấy, chỉ cần đếm số bước chân để ước lượng khoảng cách, rồi đếm số lần quẹo trái quẹo phải, vừa đi vừa hình dung ra bản đồ kí túc xá trong đầu, thế là được thôi.”

 

Nana biết rất rõ về khả năng tập trung ấn tượng của Kyouya, nên chuyện anh làm được như thế cũng không đáng ngạc nhiên cho lắm. Thật ra, chỉ cần nắm được sơ đồ toà nhà thì có khi cô cũng làm được. Trong một thoáng, Nana đã nghĩ rằng có khi mình cũng nên tập làm thử trò này, có thể sẽ hữu ích khi bị giam giữ chăng? Nhưng rồi, cô nhanh chóng gạt phắt đi khi nhận ra bản thân lại đang bị cuốn theo lối suy nghĩ quái đản của Kyouya. 

 

Khi định thần lại, Nana mới nhận ra cô đang ở một mình trong phòng con trai giữa đêm khuya, một hoàn cảnh không thể dễ phát sinh hiểu lầm hơn. Tất nhiên cô biết rằng Kyouya chẳng có ý đồ gì, nhưng điều đó vẫn không khiến tình huống này bớt khó xử. Thế nhưng, tong lúc cô đang định lên tiếng cáo từ, thì Kyouya đã đặt trước mặt cô một cái khay để hàng loạt đĩa nhỏ với những món ăn, gia vị và cây thuốc linh tinh đủ loại, từ táo, hành tây cho đến nhân sâm. Trong khi Nana vẫn chưa hiểu Kyouya định làm gì với chúng, anh đã đưa cho cô một chiếc còng tay, tự bịt mắt lại rồi nói.

 

“Nhờ ngươi còng hai tay ta lại giùm. Chắc ngươi biết cách sử dụng cái này chứ hả?”

 

Không cần nhìn vào gương Nana cũng biết vẻ mặt mình lúc này khó coi đến mức nào. Cô hỏi lại trong tâm trạng hoang mang.

 

“Cậu lại định giở trò gì thế?”

 

“Đừng nói khó nghe thế chứ.” Thái độ kỳ thị rõ rệt của Nana rõ ràng không hề khiến Kyouya lúng túng. “Ngươi cũng nghe mấy chuyện kiểu như nếu không ngửi được thì táo và hành tây cũng có vị giống hệt nhau rồi nhỉ? Mà vừa hay ta cũng không ngửi được thật, nên ta mới muốn thử xem sao. Mà đã làm rồi thì ta cũng muốn thử luôn với những món có vị giống nhau nữa.”

 

“Vậy sao cậu lại phải nhờ tớ?” Nana hỏi lại, không buồn che giấu vẻ nghi ngờ.

 

“Nếu ta tự chọn đồ để nếm thì chỉ cần chạm vào cũng biết nó là gì rồi, thế thì đâu còn ý nghĩa gì nữa.” Anh trả lời không chút nao núng. “Thế nên mới phải nhờ ngươi chọn món để ta nếm thử.”

 

Vẫn như mọi khi, dù Kyouya có đưa ra lý do gì cho những trò quái đản của mình, thì Nana vẫn không thể nghe lọt tai được. Cô hỏi lại, giọng vẫn chưa hết ngờ vực.

 

“Thế tại sao lại phải còng tay?”

 

“À, để cho chắc thôi. Ta chỉ sợ mình lại ngứa tay chạm vào thứ mình đang ăn, hoặc lỡ nó có vị gì khó nuốt quá thì lại theo phản xạ mà đẩy ngươi ra không chừng.” Nana tự hỏi làm sao con người này lại có thể nói ra những lời ngớ ngẩn ấy bằng cái vẻ mặt nghiêm chỉnh đến thế. “Với lại, ta có nghe rằng nhiều người thích cảm giác bị còng tay hay bị trói trong lúc đang bịt mắt. Nhân tiện ta cũng muốn thử xem sao.”

 

Nana không biết liệu Kyouya có đọc phải một cuốn truyện BDSM nào đó không, nhưng cô không đủ can đảm để hỏi. Có khi anh chỉ đọc được vài đoạn trích trên mạng mà không hiểu ý nghĩa thật sự của nó cũng không biết chừng. Ngay cả thế đi chăng nữa, cô vẫn không tưởng tượng được có con người tỉnh táo nào lại sẵn sàng để cho người khác khống chế mình chỉ vì sự tò mò vụn vặt thế này. Nhưng có lẽ cô không nên đánh giá thấp sự điên rồ của một kẻ có thể tự uống thuốc độc và để cho Sorano chém mình chỉ vì mục đích điều tra.

 

Với tất cả thường thức cư xử trong mình, Nana biết rằng cô nên thẳng thừng từ chối đề nghị này. Nhưng chẳng hiểu thế lực thần thánh nào đã khiến cô thở dài đầu hàng.

 

“Thôi được rồi. Cậu ngồi xuống giường đi.” 

 

Sau khi đã còng hai tay Kyouya lại, Nana đặt khay đồ ăn lên chiếc bàn bên cạnh, cầm một miếng táo đưa lên miệng Kyouya. Cố nén cảm giác hồi hộp kì lạ, cô hỏi khẽ.

 

“Cậu nhận ra nó là gì không?” 

 

“Hành nhỉ? Hay là táo?” Vừa nhai hết miếng táo trong miệng, Kyouya vừa lắc đầu. “Ta chịu. Có vẻ họ nói đúng thật. Ngươi thử với mấy món khác xem sao.”

 

Vậy là, cuộc thí nghiệm ngớ ngẩn này cứ thứ mà tiếp diễn. Dù đã cố ép bản thân mình không suy nghĩ nhiều, nhưng Nana vẫn không thể lờ đi cái cảm giác nhộn nhạo khác thường trong lòng trước cảnh tượng một Kyouya ngạo nghễ và đầy đe dọa giờ đây lại đang bị còng và bịt mắt trước mặt cô. Cô vốn không có hứng thú với cái trò thống trị - phục tùng trên giường, cũng chưa bao giờ có những ý nghĩ đen tối về Kyouya. Thế nhưng, trong căn phòng mờ mịt chỉ có ánh trăng hắt vào từ cửa sổ này, cô lại đang ở một mình với một Kyouya không chút phòng bị - trái ngược hẳn với ấn tượng thường ngày của cô về anh. Tất cả những điều đó khiến bầu không khí giữa hai người họ bỗng trở nên ám muội khác thường, và Nana bỗng thấy tim mình đập rộn ràng.

 

Dù vậy, thứ cảm xúc khác thường ấy vẫn không khiến tình huống này bớt kỳ dị và khó xử. Nếu có ai nhìn thấy cảnh tượng lúc này, chẳng biết họ sẽ tưởng tượng ra những gì nữa. Cô không biết nhiều về cái trò chơi thống trị - phục tùng này, nhưng chắc chắn những người quen thuộc với chúng cũng chỉ dám chơi trò chơi này với người mình tin tưởng tuyệt đối. Có con người nào đầu óc bình thường mà lại để mặc an toàn của bản thân trong tay một kẻ mình không tin tưởng cơ chứ? Tuy đã biết rằng Kyouya không phải loại người có ý thức bảo vệ bản thân, nhưng Nana vẫn không tưởng tượng được rằng anh lại có thể chủ quan đến mức để cho mình hoàn toàn mất khả năng phòng vệ trước mặt cô - kẻ mà anh vẫn luôn nghi ngờ. 

 

Thế nhưng, chỉ cần suy nghĩ kỹ một chút, Nana cũng hiểu được lý do Kyouya bất cẩn đến vậy. Từ trước đến nay, cô vẫn luôn phải hành động thận trọng trước mặt anh. Trong thời điểm đang cần xây dựng niềm tin với lớp học này, đặc biệt là anh, cô lại càng không thể làm bất cứ điều gì khiến anh nghi ngờ. Tất nhiên, Kyouya cũng biết rõ điều đó, nên anh chẳng cần phải sợ cô gây nguy hiểm cho mình. Mà giả sử cô có muốn hãm hại anh đi chăng nữa, thì cô có thể làm được gì với cái cơ thể bất tử đó cơ chứ? Đương nhiên anh chẳng có lý do gì để đề phòng cô rồi. 

 

Tất nhiên Nana không hề muốn Kyouya xem mình như mối đe dọa, và cũng không muốn làm hại anh. Thế nhưng, cái cảm giác đối phương không hề đề phòng mình dù vẫn chưa được tin tưởng khiến Nana không khỏi cảm thấy như bản thân đang bị xem thường. Vì lí do nào đó, cảm giác này bỗng khiến cô nhớ lại cái khoảnh khắc anh nhìn xuống vẻ mặt ngỡ ngàng của cô bằng ánh mắt ngạo nghễ trong ngọn lửa ở nhà kho hôm ấy, hay cái giây phút cô bất lực nhận ra mình chẳng thể nào đọ lại sức mạnh thể chất và tinh thần vô hạn của anh.

 

“Nhưng cuối cùng ngươi đã thắng được cậu ta đấy thôi.” Một giọng nói ngạo mạn trong cô thì thầm. “Đến tận bây giờ, cậu ta vẫn chẳng thể nắm được chứng cứ nào để buộc tội ngươi. Chẳng phải ngươi vẫn luôn đi trước cậu ta một bước đó sao?”

 

“Chỉ là do may mắn thôi. Nếu không phải Kyouya quá thiếu thông tin, nếu cậu ta là loại người có thể bất chấp thủ đoạn dồn ép tôi, có lẽ tôi đã bại dưới tay cậu ta lâu rồi.” 

 

“Chẳng phải chính Kyouya đã công nhận khả năng của ngươi đó sao? Nếu không thì cậu ta đã chẳng ngỏ lời mời ngươi làm đồng minh, cũng chẳng mấy lần hợp tác với ngươi.” Một giọng nói điềm đạm hơn vang lên trong tâm trí cô. “Chuyện ngươi có vượt qua được cậu ta hay không quan trọng đến vậy ư?”

 

“Phải rồi. Khi Kyouya nói rằng sẽ lắng nghe tôi, tôi đã thật sự thấy nhẹ nhõm. Có lẽ tôi đã muốn tin tưởng, hay thậm chí là muốn dựa vào cậu ấy.” 

 

Nhưng có thật là vậy không?

 

Đó là sự tin cậy, hay Nana chỉ nhẹ nhõm vì không phải ép bản thân đối đầu với một địch thủ nguy hiểm như Kyouya nữa, vì đã có thể trút bớt gánh nặng của mình lên vai anh? Dù sao thì, ngay từ khi họ còn đối đầu với nhau, Kyouya đã luôn là người giúp đỡ cô, còn bản thân cô thì vẫn chưa làm được gì cho anh.

 

Hai chữ “đồng minh” đẹp đẽ ấy, phải chăng chỉ là cái cớ để cô chạy trốn khỏi sự thật rằng bản thân sẽ không bao giờ đứng ngang hàng với anh?

 

Đối với một kẻ chỉ có thể dựa vào bản thân mà tiến về phía trước như Nana, ý nghĩ ấy chẳng khác nào một lưỡi dao bén ngót đâm thẳng vào lòng tự tôn mong manh của cô. 

 

Mải đắm chìm trong những suy nghĩ u ám ấy, Nana không nhận ra rằng mình đã đưa ngón tay lên môi Kyouya mà chưa cầm bất cứ món gì trên đĩa. Vì không nhìn thấy gì, nên anh cứ theo quán tính ngậm lấy ngón tay cô mà mút nhẹ. Cảm giác ẩm ướt và ấm nóng nơi đầu ngón tay như truyền một dòng điện chạy dọc sống lưng Nana, lôi cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man của mình. Đã vậy, vẻ mặt của Kyouya khi ngậm lấy ngón tay cô lại có vẻ gì đó ngây thơ và vô hại, và có lẽ là cả một chút … gợi tình, dù rằng cô thật sự không muốn dùng từ đó với Kyouya.

 

Dường như, dáng vẻ ấy đã đánh thức trong Nana một suy nghĩ đen tối mà cô chưa bao giờ nghĩ rằng có tồn tại trong mình, rằng cô muốn được nhìn thấy con người cao ngạo này khuất phục trước mình đến nhường nào, muốn biết cái giọng nói lúc nào cũng điềm đạm ấy sẽ như thế nào khi rên rỉ dưới tay cô. Và còn có cơ hội nào thuận lợi hơn lúc này, khi mà trong căn phòng chỉ có hai người này, Kyouya đang hoàn toàn không có khả năng kháng cự trước cô?

 

Phần ngay thẳng và tự trọng bên trong Nana lập tức lên tiếng phản đối cái suy nghĩ sai trái ấy. Việc cô đang định làm chính là quấy rối. Không có gì hèn hạ và vô liêm sỉ hơn việc lạm dụng một người không có khả năng phòng vệ. Đó không phải là cách cô nên đối xử với người mà mình đang muốn coi như đồng minh và bạn bè. Nếu cô làm chuyện tệ hại ấy với Kyouya, mối quan hệ đang được xây đắp từng chút một của họ sẽ vỡ tan tành.

 

Thế nhưng, cái tôi mong manh của Nana lại nói rằng, đây là cách duy nhất một kẻ như cô có thể trên cơ anh. Dù chưa bao giờ phải dùng đến, nhưng những tháng ngày trong quân đội vẫn giúp Nana lờ mờ hiểu được rằng tình dục có thể là một công cụ hữu hiệu để đạt được quyền lực trước đối phương. Và phàm những kẻ càng cứng rắn và gai góc, thì lòng tự tôn lại càng dễ bị tổn thương. Nếu có thể nhìn thấy một Kyouya run rẩy dưới sự kiểm soát của cô, có thể phá vỡ cái mặt nạ bình thản ấy của anh, có lẽ cảm giác bất an này sẽ vơi đi phần nào.

 

Nana vẫn luôn tự tin vào khả năng kiểm soát cảm xúc của bản thân. Nhưng dường như, bầu không khí kì lạ trong căn phòng này đã khiến sự tự chủ trong cô trở nên yếu ớt, và những cảm xúc đen tối lại bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Một cách vô thức, cô đưa những ngón tay vuốt dọc gò má Kyouya, hỏi bằng chất giọng ngọt ngào mà đến bản thân cô còn thấy xa lạ.

 

“Kyouya-san này, đằng nào tớ cũng đã phải thức đến giờ này chỉ để giúp cậu rồi. Đúng lúc tớ cũng có một vài thí nghiệm muốn làm thử với Kyouya-san, cậu có thể hợp tác với tớ không?”

 

Người bình thường tất nhiên sẽ không dễ dàng chấp nhận một yêu cầu khả nghi đến thế. Nhưng vì đây là Onodera Kyouya, nên đúng như Nana dự đoán, anh cứ thế mà gật đầu.

 

“Ừ, thế cũng được.”

 

Qua cái cách Kyouya để yên cho cô ép anh vào tường lần đó, Nana đã lờ mờ nhận ra rằng anh không có ý thức về việc giữ khoảng cách an toàn với người khác. Vậy nên, cô không quá ngạc nhiên trước câu trả lời của anh. Những ngón tay của cô lướt nhẹ trên môi anh - đôi môi mềm và ấm hơn hình dung của cô. Cố nén cảm giác hồi hộp khác thường, cô hỏi tiếp bằng chất giọng mềm mại nhất có thể.

 

“Thế thì, hãy hứa là cậu sẽ tuyệt đối nghe lời tớ, được chứ?”

 

Nana nghĩ rằng cách hỏi gài của cô có hơi lộ liễu quá mức. Thế nhưng, Kyouya vẫn đáp lại nhẹ tênh.

 

“Được thôi. Ta sẽ nghe lời ngươi.”

 

Một con người ngạo nghễ và đầy tự chủ như Kyouya lại chính miệng nói rằng anh sẽ ngoan ngoãn nghe lời cô. Ý nghĩ ấy khiến Nana bất giác rùng mình vì nỗi phấn khích đang lan đến từng ngóc ngách trong cơ thể. Những chuyện tiếp theo cô làm cũng vì thế mà trở nên dễ dàng hơn. Đưa một ngón tay lên môi anh, vẻ lịch sự trong giọng nói của cô đã bắt đầu nhường chỗ cho giọng điệu ra lệnh.

 

“Mút đi. Nhưng nhớ là không được cắn đấy.”

 

Nana có thể thấy cặp lông mày Kyouya nhướn lên thấy rõ trước yêu cầu của mình. Dù vậy, anh vẫn im lặng mà ngậm ngón tay cô, rồi chậm rãi mút lấy nó. Lần này, cô cảm nhận được rõ ràng hơn cái cảm giác ẩm ướt ấm nóng lẫn cái cách đôi môi mềm và ấm của anh mân mê ngón tay cô. Khuôn mặt Kyouya lúc này có vẻ hơi bối rối, và Nana nhận ra cô thích biểu cảm ấy của anh hơn mình tưởng. 

 

Trong lúc Nana đang tận hưởng cái cảm giác kích thích kì lạ này, Kyouya đột nhiên cắn ngón tay cô, khiến cô giật mình rút tay lại. Nhìn dáng vẻ bất ngờ của anh, Nana biết rằng anh không cố tình. Dù trong thâm tâm không hề giận dữ, cô vẫn nắm lấy cà vạt anh, kéo mạnh về phía mình.

 

“Tớ đã bảo là không được cắn rồi mà.”

 

“Ta vô ý thôi.” Kyouya đáp lời, không giấu được sự ngạc nhiên trước thái độ khác thường của cô. “Ngươi đang giận thật đấy à?”

 

Tất nhiên, Nana biết rằng thái độ gây hấn này của cô không giống thường ngày chút nào, nên hẳn là Kyouya đang không biết phải phản ứng ra sao. Nhưng cô lại thích nhìn anh hoang mang như thế, thích cả cái cách cổ áo anh bị mình kéo xộc lên. Vậy nên, cô đáp lời bằng chất giọng nhuốm chút sắc lạnh.

 

“Tớ không muốn nghe cậu chất vấn đâu. Cậu đã hứa sẽ tuyệt đối nghe lời tớ mà, nhớ không?” Một cách rất tự nhiên, cô đưa một ngón tay nâng cằm anh, đổi lại giọng điệu nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn đầy hàm ý ra lệnh. “Cố ý hay không thì cậu cũng làm trái lời tớ rồi. Cậu không nghĩ mình cần nói gì đó sao?”

 

Nana có thể thấy một chút do dự hiện lên trên vẻ mặt Kyouya, trước khi anh trả lời một cách rất tự nhiên.

 

“Xin lỗi, ta sẽ cẩn thận hơn.”

 

Nana có phần ngạc nhiên khi Kyouya dễ dàng làm theo ý cô đến thế. Đây không phải lần đầu tiên anh bị buộc phải xin lỗi cô. Cái lần cô qua mặt được anh trong trận chiến lần đó và nhìn anh buộc phải xin lỗi mình, trái tim cô đã tràn ngập cảm giác chiến thắng. Dù lời xin lỗi này không mang ý nghĩa mạnh mẽ với cô như lần đó, nhưng có lẽ trong thâm tâm, Nana chỉ muốn được nghe câu nói nhún nhường ấy từ miệng anh một lần nữa. Cô mỉm cười vuốt ve khuôn mặt anh, mỉm cười một cách hài lòng.

 

“Ngoan lắm.”

 

Trong trạng thái vui vẻ ấy, Nana cảm thấy bản thân trở nên táo bạo hơn. Cô kéo Kyouya đứng dậy, giọng sắc lại.

 

“Giờ thì quỳ xuống đi!”

 

Kyouya mấp máy môi như thể muốn phản kháng, nhưng cuối cùng, anh vẫn làm theo lời cô mà quỳ xuống trước giường. Nana thả người ngồi xuống trước mặt anh, cho phép bản thân ngắm nhìn cảnh tượng mà cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được nhìn thấy này. Không hiểu sao, cô lại nhớ đến cái lần ám sát anh thất bại ở nhà kho hôm ấy, cái khoảnh khắc mà cô chỉ có thể ngước nhìn lên khuôn mặt ngạo nghễ của anh trong ánh lửa chói chang. Dù chỉ trong một thoáng, nhưng Nana đã đau đớn với ý nghĩ mình sẽ phải mãi mãi ngước nhìn lên anh như thế. Có lẽ vì vậy mà giờ đây, khi cô có thể nhìn xuống con người đang quỳ trước mặt mình lúc này, cái cảm giác vị trí của họ đã đảo ngược khiến huyết quản cô như sôi sục.

 

Động tâm, Nana đưa tay vén mớ tóc rũ trước trán Kyouya lên, cốt để nhìn rõ khuôn mặt anh. Vì không nhìn thấy đôi mắt anh lúc này, nên cô không đoán được anh đang cảm thấy thế nào. Nhưng có lẽ chính nhờ đôi mắt xanh sắc lạnh như xuyên thấu tâm hồn ấy đang bị che khuất, nên vẻ mặt anh lúc này không còn nét đe dọa như thường lệ. Ý nghĩ ấy khiến Nana chợt cười khúc khích.

 

“Tớ thích vẻ mặt lúc này của cậu lắm đấy, Kyouya-san.”

 

Cặp lông mày Kyouya hơi nhíu lại, có lẽ anh không hiểu tại sao cô lại nói ra điều đó vào lúc này. Nhưng điều đó cũng không khiến Nana bận tâm cho lắm. Một cách rất tự nhiên, cô nhanh chóng cởi hết tất chân, rồi nhẹ nhàng vuốt ve dọc đùi anh bằng những ngón chân trần của mình. Hành động đột ngột của cô khiến Kyouya không khỏi giật mình. Anh hỏi lại, giọng nói lộ rõ vẻ bối rối.

 

“Này Hiiragi? Ngươi đang làm…”

 

Câu hỏi của Kyouya bị cắt ngang khi cô đưa một ngón tay lên môi anh và suỵt khẽ.

 

“Đừng hỏi gì cả. Cứ giao hết cho tớ. Cậu chỉ cần làm theo lời tớ là được rồi.”

 

Nếu đổi lại là Nana, chắc chắn cô sẽ không để cho người khác làm chuyện này với mình. Nhưng vì một lí do nào đó, Kyouya lại im lặng để cho cô tiếp tục. Những ngón chân của cô cứ thế mà lướt trên đùi, lên bụng rồi lên ngực anh. Dù sự tiếp xúc còn cách một lớp quần áo, Nana vẫn có thể thấy được Kyouya đang rùng mình trước sự mơn trớn ấy, và cô không khỏi thích thú với ý nghĩ ấy. Cuối cùng, cô đưa những ngón chân của mình lên môi anh, nói bằng chất giọng ra lệnh mềm mại.

 

“Liếm đi, nhớ cẩn thận vào đấy.”

 

Nana không khỏi cảm thấy chút hồi hộp khi đưa ra mệnh lệnh ấy. Cô hiểu rõ điều mình vừa yêu cầu Kyouya là một hành động mang tính áp chế, thậm chí là sỉ nhục, trừ phi đối phương có sở thích đặc biệt với chân. Cô không biết gì về sở thích tình dục của Kyouya, vậy nên một phần trong cô đã chuẩn bị tinh thần đón nhận sự phản kháng từ anh.

 

Thế nhưng, tất cả những gì Nana nhận lại chỉ là một cái chau mày cùng một thoáng do dự. Sau đó, Kyouya bắt đầu chậm rãi ngậm lấy ngón chân cô, cẩn thận mút từng ngón một. Ban đầu, Nana hơi cựa mình vì cảm giác nhồn nhột nơi ngón chân, nhưng dần dần, cảm giác ấm nóng lại truyền khắp cơ thể cô, còn rõ rệt hơn khi anh mút ngón tay cô. Không biết là do cảm giác ấy hay là do hình ảnh một Kyouya đang phủ phục dưới chân cô, nhưng Nana bỗng thấy cổ họng mình khô khốc. Cảm giác ướt át càng trở nên rõ rệt hơn khi lưỡi anh bắt đầu lướt lên bàn chân, mắt cá chân, rồi lên đến bắp chân cô. Dường như bầu không khí quanh hai người đang nóng dần lên, và Nana nhận ra bản thân không thể rời mắt khỏi con người đang từ tốn liếm mút chân cô với dáng vẻ gợi tình và phục tùng mà cô chưa bao giờ nghĩ rằng có thể thấy nơi anh. Trong giây phút ấy, Nana có cảm tưởng mình có thể chơi cái trò chơi kì quặc này bao nhiêu lần nữa cũng được, chỉ để được nhìn dáng vẻ này của Kyouya thêm lần nữa.

 

Khi cảm thấy chân mình đã bắt đầu hơi mỏi, Nana mới nắm lấy mái tóc Kyouya, ra hiệu cho anh dừng lại.

 

“Được rồi, Kyouya-san. Cậu ngồi lại trên giường đi.” 

 

Khi Kyouya đã làm theo lời cô, như thể theo bản năng, Nana kéo phăng chiếc cà vạt thắt lỏng lẻo, rồi cởi từng nút áo của anh. Cô cố tình làm thật chậm rãi, vì cái cách chiếc áo sơ mi của Kyouya tuột dần khỏi cơ thể anh thú vị hơn cô tưởng. So với một tên otaku chẳng mấy khi dùng đến chân tay, thân hình Kyouya lại có phần cơ bắp và rắn rỏi, đến mức Nana vô thức nuốt nước bọt một cái. Cô đưa tay vuốt ve dọc theo từng thớ cơ, cố gắng cảm nhận hơi ấm của da thịt anh dưới từng cái chạm của mình.

 

Dưới ánh sáng mờ ảo của căn phòng, Nana chợt nhận ra rằng cơ thể Kyouya quá hoàn hảo. Nếu là người bình thường thì ít nhất trên cơ thể cũng phải có vết trầy xước, vết bầm hay chí ít là một vài vết thâm. Còn cái cơ thể cô đang vuốt ve thì lại không như thế. Không có lấy một vết xước, vết sẹo, hay thậm chí là vết thâm nào. Nhưng tất nhiên là thế rồi. Cái năng lực bất tử quái dị của anh sẽ hồi phục bất cứ tổn thương nào trên cơ thể này. Không hiểu sao, sự hoàn hảo đến vô thực ấy bỗng dấy lên trong Nana một thứ cảm giác cay đắng, như thể cô vừa được nhắc nhở rằng anh không hề giống cô, không phải một con người yếu đuối và dễ dàng bị tổn thương.

 

Ý nghĩ cay đắng ấy khiến Nana bỗng muốn để lại dấu vết trên cơ thể này, chỉ để phá vỡ cái sự hoàn hảo phi thực tế ấy. Cô thoáng nghĩ đến con dao găm đang để trong người, thoáng nghĩ đến cái cách nó có thể cắt qua da thịt anh ngọt xớt, nhưng rồi lập tức gạt nó đi. Bất chấp những cảm xúc đen tối này, cô vẫn không muốn bắt Kyouya chịu đau đớn không cần thiết. Sau một thoáng đắn đo, Nana bèn kề môi vào phần da mỏng giữa cổ và vai anh, rồi cứ thế mà cắn mạnh vào đó.

 

Cơn đau đột ngột khiến Kyouya kêu lên một tiếng, và Nana ngạc nhiên nhận ra rằng âm thanh ấy vọng vào tâm trí cô mới thật ngọt ngào và kích thích làm sao. Cô tiếp tục nhằm vào những chỗ dễ để lại dấu nhất trên cổ, trên vai, trên ngực anh mà cắn, cốt chỉ để được nghe tiếp âm thanh ấy. Da thịt Kyouya có mùi vị dễ chịu hơn cô hình dung, một chút vị mặn của mồ hôi xen lẫn với mùi sữa tắm vẫn còn thoang thoảng. Mùi hương ấy như kích thích các giác quan của cô, khiến cô càng muốn tiếp tục nếm thử. Thỉnh thoảng, cô lại mút mạnh cổ anh, đủ để tạo được một dấu hôn trên đó. Không biết tại sao tâm trí Nana bỗng tràn ngập cái ham muốn được đánh dấu anh, để có cái gì đó nhắc cô nhớ về những gì mình đang làm với anh.

 

Nhưng ngay cả không như thế, Nana vẫn biết rằng mùi hương và hơi ấm này sẽ được khắc ghi trong tâm trí cô, rằng cô sẽ không bao giờ quên được khoảnh khắc này, khi một Kyouya đầy ngạo mạn lại đang rên rỉ và rùng mình dưới tay cô, hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của cô. Cho đến trước đêm nay, Nana chưa bao giờ dám nghĩ rằng sẽ có lúc mình được nhìn thấy một Kyouya như thế. 

 

Ý nghĩ ấy khiến Nana ngừng lại một chút, chỉ để có thể ngắm nhìn anh lúc này. Trước mắt cô, Kyouya đang trút từng hơi thở dốc, vài giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt, trên cổ và trên vai, chiếc áo sơ mi xộc xệch khoác hờ trên thân thể phủ đầy những vết cắn và dấu hôn cô để lại. Dường như có cái gì đó trong cô vừa bị khuấy động, đến mức trước khi bản thân kịp nhận ra, cô đã thấy môi mình chạm đến môi anh.

 

Cái lúc Nana ép sát Kyouya vào tường trong phòng giám sát hôm ấy, cô đã thoáng nghĩ liệu đôi môi này sẽ có vị như thế nào. Thế nhưng, suy nghĩ ấy chỉ vụt lên một giây trước khi nhường chỗ cho những việc quan trọng hơn. Dù sao thì, một nụ hôn vẫn là đi quá xa so với mối quan hệ hiện tại của họ, đến nỗi chỉ nghĩ đến thôi cô đã thấy kỳ quặc rồi. Thế mà lúc này đây, cô lại hôn anh như thể đó là điều tự nhiên nhất mà họ từng làm. Một cách bản năng, lưỡi cô lướt trên bờ môi anh, ẩm ướt, ấm nóng và có một chút vị ngọt - có lẽ là từ những thứ gia vị lúc nãy, rồi nhanh chóng tiến sâu vào mơn trớn bên trong miệng anh. Bầu không khí xung quanh Nana lúc này như đặc quánh lại, và đầu óc cô không thể nghĩ được gì khác ngoài việc để cho bản thân đắm chìm trong thứ cảm xúc cuồng nhiệt này.

 

Khi nụ hôn đã kết thúc được một lúc, Kyouya chợt lên tiếng, giọng có vẻ không chắc chắn.

 

“Sao tự nhiên ngươi lại hôn ta?”

 

Câu hỏi của anh khiến Nana chợt bừng tỉnh. Phải rồi, cô làm chuyện này không phải vì ham muốn Kyouya, cũng không phải vì yêu anh. Đáng lẽ ra nó chỉ là một trò chơi quyền lực không hơn không kém. Tại sao cô lại để bản thân bị cuốn theo đến mức này?

 

Nana không thể và cũng không muốn biết câu trả lời. Vậy nên, cô chỉ bật cười, cố gắng không để nỗi hoang mang trong lòng thể hiện qua giọng nói.

 

“Chúng ta đã làm đến mức này rồi mà cậu chỉ quan tâm đến chuyện đó thôi sao?” Cô hỏi lại, cố ý bộc lộ sự giễu cợt qua giọng nói. “Hay giờ cậu mới thấy hối hận vì đã để bản thân rơi vào tình cảnh này?”

 

Dù đã cố tình đánh vào lòng tự tôn của Kyouya, nhưng Nana vẫn không biết liệu mình muốn nghe câu trả lời thế nào. Nếu là người bình thường, cách tốt nhất có lẽ là phớt lờ câu hỏi ấy. Thế nhưng, Kyouya lại trả lời quá đỗi điềm đạm.

 

“Không. Nếu ghét dù chỉ một chút thôi thì ta đã không để cho ngươi làm tới mức này rồi, dù tất nhiên ta sẽ vui hơn nếu ngươi hỏi ý ta trước.” Anh lắc đầu. “Chỉ là ta thấy ngạc nhiên thôi. Ta không nghĩ ngươi có hứng thú với ta theo kiểu này.”

 

Nana không biết rằng câu trả lời của Kyouya khiến cô thấy nhẹ nhõm hay là hụt hẫng. Cô hỏi lại, không giấu được sự bối rối.

 

“Tớ không thể hiểu nổi cậu. Chúng ta chẳng phải bạn tình cũng chẳng phải người yêu, thậm chí còn chẳng biết gì nhiều về nhau. Sao cậu lại dễ dàng để tớ làm những chuyện như vậy chứ?”

 

“Vì ta muốn biết ngươi đang định làm gì, và lý do ngươi làm vậy.." Kyouya trả lời nhẹ bẫng, như thể anh chỉ muốn biết đáp án của một bài toán. Không hiểu sao, thái độ điềm nhiên của anh bỗng khiến Nana thấy lòng mình quặn lại. Cô gặng hỏi, cố gắng kiềm chế để giọng đừng run lên.

 

“Cậu để cho bản thân bị quấy rối chỉ vì cái lý do đó? Rốt cuộc cậu có thể điên rồ đến mức nào vậy?”

 

Tất cả những bất an và giận dữ với Kyouya như tuôn trào qua câu nói ấy. Tất nhiên Nana nhận ra bản thân đang hành xử rất ngu ngốc. Dù vậy, cô không cách nào ngăn được cái suy nghĩ rằng tất cả những gì cô làm chỉ như một trò chơi vô hại đối với Kyouya, rằng anh chỉ chiều theo ý cô như cách người ta chiều chuộng một đứa con nít hư hỏng. Chẳng lẽ cô cảm thấy thua kém anh đến nhường này còn chưa đủ hay sao?

 

Thế nhưng, mặc cho thái độ gây hấn vô lý của cô, Kyouya chỉ nhẹ nhàng đáp lại.

 

“Dùng từ “điên rồ” thì khó nghe quá đấy.” Anh mỉm cười, rõ ràng là không thật sự phật lòng vì lời xúc phạm của cô. “Mà nếu đã nghĩ rằng đó là chuyện không nên làm, sao ngươi còn làm vậy với ta?”

 

Câu hỏi của Kyouya không hề có chút hàm ý trách cứ nào, anh chỉ đơn giản là muốn biết câu trả lời mà thôi. Nhưng làm sao Nana có thể trả lời anh được, rằng cô muốn cảm thấy bản thân có thể khuất phục được anh dù chỉ trong chốc lát, rằng cô cần một điều gì đó để vượt qua nỗi tự ti vẫn luôn nhức nhối trong tim mỗi khi đứng trước anh. Vì vậy, cô chỉ còn cách lảng tránh câu hỏi ấy của anh bằng một câu hỏi khác.

 

“Vậy tại sao cậu lại để cho bản thân rơi vào tình thế không thể tự vệ như thế? Lại còn là trước mặt tớ, kẻ mà cậu đang nghi ngờ.” Cô hỏi, giọng đã bắt đầu run run. “Vì cậu không xem tớ như mối đe dọa sao?”

 

“Cậu xem thường tớ đến vậy sao?”

 

Cố gắng lắm, Nana mới ngăn được câu hỏi cay đắng ấy bật ra khỏi môi. Không biết Kyouya có nhận ra tâm trạng hỗn loạn của cô hay không, nhưng giọng anh vẫn hoàn toàn bình thản.

 

“Ừ, tất nhiên rồi. Nếu xem ngươi là mối đe dọa thì ta đã không mời ngươi làm đồng minh. Dù sao ngươi cũng chẳng có lý do gì để làm hại ta cả.” Anh nói như thể đang chỉ ra một sự thật hiển nhiên. “Với lại, ta cũng không suy nghĩ nhiều đến thế. Ta từng nói với ngươi rồi đấy thôi, một khi đã hứng thú với điều gì thì ta sẽ làm cho bằng được, dù là những vụ án mạng hay là chút tò mò vụn vặt này cũng vậy. Và vì ta nghĩ rằng ngươi là người duy nhất sẽ chịu giúp nên mới nhờ đến ngươi, chỉ có vậy thôi.”

 

Kyouya vẫn luôn như thế, lúc nào cũng đưa ra những câu trả lời đơn giản và thành thật. Dù vậy, chưa bao giờ anh lại khiến Nana ngỡ ngàng như lúc này. Cô từng nghĩ rằng sức mạnh của Kyouya chỉ đến từ trí óc nhạy bén bên trong cơ thể bất tử ấy. Nhưng đến giờ cô mới nhận ra, lý do thật sự Kyouya có thể mạnh mẽ đến vậy, chính là cái cách anh luôn biết bản thân muốn gì và chỉ hành động vì điều đó, là cái cách anh không để cho tâm trí mình lạc lối vì sợ hãi và nghi ngờ. Nana không biết rằng lúc này mình đang dành cho anh thứ cảm xúc gì, ghen ti, ngưỡng mộ, hay là một thứ cảm xúc khác không thể gọi tên?

 

Trong lúc Nana vẫn đang mải suy nghĩ về điều đó, giọng nói của Kyouya đã kéo cô trở về thực tại.

 

“Hiiragi!” Giọng nói của anh nhuốm chút lo lắng. “Tay ngươi đang run kia kìa.”

 

Lúc này, Nana mới nhận ra những ngón tay của mình đang run rẩy bấu chặt vào vai Kyouya. Cô không tài nào hiểu nổi tại sao Kyouya lại là người phải lo lắng cho cô trong tình cảnh này, khi mà cô là kẻ đã lợi dụng tình thế này để quấy rối anh, là kẻ đã cố tình tạo ra cái trò chơi này chỉ để làm tổn thương lòng tự tôn của anh?

 

Liếc nhìn những chỗ cô đã cắn mút lúc nãy, Nana nhận ra các dấu vết đang mờ dần, và có lẽ chỉ đến sáng mai là sẽ biến mất. Cô không thể để lại một vết sẹo nào cho anh cả, dù là trên cơ thể hay là trong tâm trí. Lòng tự tôn của Kyouya không phải thứ có thể rạn nứt chỉ vì bị một cô gái áp chế trên giường. Tất cả những chuyện cô làm đều không thể khiến anh cảm thấy bị sỉ nhục, cũng không thể khiến anh tổn thương. 

 

Dù cho Nana có thắng anh trong bao nhiêu ván cờ cân não, dù cho anh có phải quỳ dưới chân cô bao nhiêu lần, hay dù anh có rên rỉ bên dưới cô đến mức nào, thì tất cả những điều đó vẫn sẽ không bao giờ biến anh thành kẻ thua cuộc trước cô, cũng sẽ không giúp cô với được tới vị trí mà anh đang đứng.

 

Có lẽ ngay từ đầu, cô đã tự đặt mình vào một cuộc chiến không thể thắng được rồi. 

 

Ý nghĩ ấy vẫn để lại trong Nana một dư vị cay đắng, nhưng vì lý do nào đó, nó không còn đau đớn như trước nữa. Lúc này, khi đã tỉnh táo hơn, cô mới nhận ra bản thân đã ngu ngốc đến mức nào. Chỉ vì thứ phức cảm tự ti của mình, cô gần như đã đánh đổi mối quan hệ đang có với Kyouya. Ngay cả khi con người này không bị tổn thương bởi những gì cô làm, thì điều đó vẫn không thay đổi được sự thật cô đã cưỡng ép và lạm dụng anh. Nana biết rằng bản thân không phải loại người tốt đẹp gì, nhưng cô chưa từng nghĩ mình có thể tệ hại đến mức đó.

 

Trong tâm trạng nặng nề ấy, cô ngập ngừng gỡ dải băng bịt mắt của Kyouya. Vừa với tay ra sau lưng anh để mở còng, cô vừa lấy hết can đảm trong mình mà nói.

 

“Xin lỗi, Kyouya-san. Dù cậu không tức giận với tớ, thì tớ vẫn biết chuyện mình làm với cậu là sai trái.” Phải cố gắng lắm cô mới giữ cho giọng mình mạch lạc được. “Tớ không có gì để biện hộ hay giải thích cả. Điều duy nhất tớ có thể nói chỉ là xin lỗi mà thôi.”

 

Nana biết rằng một lời xin lỗi là không đủ, nhưng lúc này đây, cô không thể làm gì khác cả. Cô không thể nhìn thấy vẻ mặt Kyouya lúc này, nhưng giọng nói anh bên tai cô bỗng trở nên dịu dàng.

 

“Ngươi làm ta khó xử đấy. Ta không quen được xin lỗi đâu, ngươi biết không?” Anh nói tiếp, có phần hơi ngập ngừng. “Những lúc thế này thì ta nên trả lời thế nào nhỉ? “Lời xin lỗi được chấp nhận” à?”

 

Nana không biết nên cảm thấy nhẹ nhõm hay tội lỗi khi Kyouya dễ dàng chấp nhận lời xin lỗi của cô đến thế. Cô cũng không biết rằng Kyouya có thể rộng lượng như vậy là vì anh không cảm thấy đó là chuyện gì nghiêm trọng, hay là vì dáng vẻ thảm hại của cô khiến anh động lòng. Thế nhưng, những lời dịu dàng được thốt ra bởi giọng nói trầm ấm bên tai cô vẫn khiến Nana thấy lòng mình xốn xang. Dù biết rằng mình không có quyền đòi hỏi sự an ủi từ Kyouya sau những gì đã làm với anh, nhưng cô vẫn cứ quàng tay ôm lấy anh, dựa đầu vào vai anh. Phải rồi, không biết từ lúc nào, cô đã muốn được dựa  vào anh như thế này. Hơi ấm từ cơ thể Kyouya khiến cô cảm thấy như đang vùi mình trong một tấm đệm êm ái, dễ chịu đến mức cô bỗng cảm thấy như mình có thể nói bất cứ điều gì.

 

“Quả nhiên tớ sẽ không bao giờ được như Kyouya-san nhỉ.” Nana ngạc nhiên nhận ra bản thân đã phần nào chấp nhận được sự thật ấy. Không biết là vì muốn an ủi cô hay chỉ là tiện tay, Kyouya bỗng đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô, vừa nhẹ nhàng vuốt tóc cô vừa từ tốn hỏi lại.

 

“Sao ngươi lại muốn trở nên giống ta?”

 

Không hiểu sao những câu hỏi đơn giản của Kyouya lại chẳng bao giờ dễ trả lời. Chính Nana cũng chưa từng tự hỏi mình điều đó. Phải rồi, Kyouya không phải người duy nhất vượt trội hơn cô. Vậy tại sao cô lại bị ám ảnh với chuyện đứng ngang hàng với anh, với chuyện phải vượt qua anh đến vậy? Vì anh đã nghiễm nhiên đặt mình vào vị trí kỳ phùng địch thủ của cô? Vì trong vô số những con người cô từng phải đối đầu, anh là người ở gần cô nhất, gần đến mức cô có cảm giác chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa thôi, cô cũng sẽ được như vậy? Vì mỗi lần cô nghĩ rằng mình hiểu được anh, cô lại nhanh chóng nhận ra rằng mình vẫn chưa biết đủ nhiều?

 

Trong vô vàn câu trả lời có vẻ khả dĩ ấy, cuối cùng, Nana chọn ra câu trả lời mà cô nghĩ là gần với sự thật nhất.

 

“Tớ cũng không chắc nữa. Nhưng tớ có cảm giác rằng nếu có thể trở nên mạnh mẽ như cậu, tớ sẽ có thể tiếp tục đi trên con đường này mà không chùn bước vì sợ hãi hay do dự.”

 

Dù rằng, đó chỉ là mong ước hão huyền mà thôi. Nana biết rằng mình sẽ không bao giờ có được cái ánh mắt điềm đạm thấu suốt ấy, sẽ không có được cái dáng vẻ kiên định tựa như có thể đứng vững vàng dù cho thế giới xung quanh có sụp đổ. Điều duy nhất cô có thể làm, chỉ là thúc ép bản thân đi trên con đường chuộc tội này trong nỗi hoài nghi không bao giờ dứt. Liệu cô có đang chọn con đường đúng đắn hay không? Liệu cô sẽ cứu được bạn bè mình hay sẽ khiến họ bị liên lụy thêm một lần nữa?

 

Trong mớ suy nghĩ hỗn loạn ấy, giọng nói điềm đạm của Kyouya lại vang lên bên tai cô.

 

“Làm gì có ai không bao giờ do dự, sợ hãi hay phạm sai lầm chứ. Ta cũng chỉ là người bình thường như ngươi thôi.” Anh khẽ bật cười. “Đúng ra ta mới là người phải ghen tị với ngươi đấy chứ. Nội cái cách ngươi dễ dàng chiếm được cảm tình của người khác là ta đã không tài nào bắt chước nổi rồi.”

 

Tất nhiên, Nana biết rằng anh nói đúng. Ngoại trừ năng lực bất tử ra, Kyouya cũng chỉ là con người mà thôi, và đã là con người thì ai cũng có giới hạn của mình. Nhưng khi nghe chính miệng anh nói ra điều đó, cô lại có một cảm giác lạ lẫm không thể giải thích được. Còn kỳ lạ hơn khi cái cách Kyouya nói ra điều đó lại không hề nhuốm mùi cay đắng giống cô. Anh chấp nhận nó như một sự thật hiển nhiên, giống như biết bao sự thật khác trong vũ trụ này. 

 

“Nhưng dù là thế đi chăng nữa, ta vẫn không muốn trở nên giống ngươi hay bất kì ai cả. Ta không muốn trở thành ai khác ngoài chính bản thân mình.” Vừa luồn tay vào từng lọn tóc của Nana, anh vừa nói khẽ. “Vậy nên, ta nghĩ ngươi cứ là chính mình là được rồi.”

 

Một lần nữa, những lời chân thành của con người này lại khiến Nana ngỡ ngàng. Vậy ra, đây chính là cách Kyouya có được tinh thần tưởng như bất diệt ấy. Không bị chi phối bởi nỗi sợ hãi hay tự ti, vì ngay từ đầu anh đã không bao giờ so sánh bản thân với bất kỳ ai.  Không lạc lối trong nỗi hoài nghi bản thân, vì anh chỉ luôn sống theo ý muốn của chính mình.

 

Từ trước đến nay, mỗi khi nhìn Kyouya, Nana luôn có cảm giác rằng con người này có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, có thể sống tự do hơn bất kì ai. Cô đã từng nghĩ rằng chỉ có một kẻ bất tử với trí tuệ sắc sảo mới có thể sống như thế. Chỉ đến lúc này cô mới nhận ra, dù cho Kyouya có là một con người bình thường như cô, thì anh vẫn có thể sống tự do như vậy. Câu trả lời vốn dĩ đơn giản hơn cô tưởng.

 

Trái tim của con người này tự do hơn bất kỳ ai cô từng biết trong đời.

 

Ngay cả khi Nana đã chiến đấu để thoát khỏi thân phận một công cụ giết người, ngay cả khi cô đã vẫy vùng để có thể đi trên con đường của chính bản thân, thì trái tim cô vẫn sẽ không bao giờ có được sự tự do như thế.

 

Đột nhiên, Nana cảm thấy cái cách cô phải dùng đến cái trò chơi quyền lực trên giường để khỏa lấp nỗi tự ti trước Kyouya mới thật thảm hại làm sao. Ý nghĩ ấy khiến cô bất giác rúc đầu vào cổ anh, thì thầm.

 

“Cậu có nghĩ rằng tớ thảm hại không?”

 

Nana nhận ra bản thân chỉ đang mè nheo với Kyouya, rằng nó không phù hợp với tính cách của cô chút nào. Chỉ là, những lời lẽ dịu dàng của anh khiến cô cảm thấy dù mình có tỏ ra ích kỉ hay phiền nhiễu cũng không sao cả. 

 

“Không, sao ta lại nghĩ thế chứ? Không đời nào ta lại coi thường kẻ đã khiến ta phải mấy phen đau đầu.” Anh nói với vẻ thoải mái. “Dù có những lúc ngươi hành xử khó hiểu thật, như lúc này chẳng hạn, nhưng ta thấy cũng chẳng có vấn đề gì. Ngươi chỉ là một con người bình thường đang cố gắng hết sức thôi. Và nếu ta không nghĩ ngươi có tài năng và ý chí, ta đã không mời ngươi làm đồng minh rồi.”

 

Giây phút ấy, Nana chợt thấy có cái gì đó như vỡ ra trong mình. Sau chừng ấy tranh đua và tự ti, cho đến cùng, cô chỉ muốn có thể ngẩng cao đầu khi đứng trước Kyouya. Bởi vì, nếu có được sự công nhận từ con người luôn thành thật này, cô sẽ biết rằng đó không phải là những lời đầu môi chót lưỡi chỉ để xoa dịu cô, rằng cô có lý do để tin vào đó.

 

Phải cố gắng lắm, Nana mới ngăn được những giọt nước mắt đang chực trào ra, dù cô không biết tại sao mình lại thấy muốn khóc đến vậy. Không biết Kyouya đã cảm nhận được gì qua cái cách cô đột nhiên ôm chặt lấy anh, nhưng cô có thể nghe được sự lo lắng trong cách anh hỏi khẽ.

 

“Này, ngươi không sao đấy chứ? Ngươi đang khóc à?”

 

Vừa hỏi, anh vừa nhẹ nhàng xoa lưng cô, giống như cách cha mẹ cô vẫn thường dùng để vỗ về mỗi khi tâm trạng cô trở nên u ám. Và cũng như những ngày thơ ấu, cử chỉ ấy khiến cô dần dần bình tĩnh lại. Trong lúc tận hưởng cử chỉ dịu dàng ấy của Kyouya, Nana không khỏi nghĩ đến một điều mà cô vẫn luôn lờ mờ nhận ra bấy lâu nay, rằng con người này không vô tâm như cô tưởng, và cũng dịu dàng hơn cô nghĩ. Có lẽ cũng vì vậy mà ngay cả khi hai người họ vẫn còn nhiều điều chưa thể nói với nhau, cô vẫn vô thức muốn dựa vào anh. Trước khi kịp nhận ra, Nana đã buột miệng nói.

 

"Kyouya-san dịu dàng thật đấy, đã phải chịu đựng tớ từ nãy đến giờ mà vẫn còn kiên nhẫn đến vậy. Mà nghĩ lại, đây không phải lần đầu cậu đối xử tử tế với tớ, ngay cả khi cậu đang nghi ngờ tớ.” Những suy nghĩ trong cô cứ thế mà tuôn ra. “Thậm chí lúc này đây, cậu vẫn đang nghi ngờ tớ đúng không?"

 

Nana biết rằng đây không phải lúc cô nên chất vấn như thế, nhất là khi cô cũng đã biết trước câu trả lời rồi. Nhưng có lẽ, cô chỉ muốn nghe chính miệng Kyouya nói ra suy nghĩ thật lòng của anh về cô, ngay cả khi chúng không hề dễ chịu đi chăng nữa. Có lẽ Kyouya cũng đoán được điều đó, nên anh thậm chí còn không cần đắn đo trước khi trả lời.

 

"Đúng thế. Ta vẫn đang nghi ngờ ngươi." Giọng điệu của anh quá đỗi nhẹ nhàng so với ý nghĩa câu nói. "Và ta sẽ còn tiếp tục nghi ngờ, cho đến chừng nào thấy được con người thật của ngươi. Khi đó, ta nghĩ ta sẽ có thể tin ngươi."

 

Chỉ với một câu nói ấy của anh, trái tim Nana đột nhiên sống lại thứ cảm giác đã xâm chiếm trái tim cô khi Kyouya nói rằng anh sẽ lắng nghe cô, thứ cảm giác ấm áp và rực rỡ tựa như đợt gió xuân đầu tiên tràn về sau một mùa đông kéo dài.

 

Kyouya chưa thể hoàn toàn tin cô, cũng như Nana chưa thể hoàn toàn tin anh. Vẫn còn quá nhiều điều họ chưa thể nói với nhau. Thế nhưng, chỉ một lời khẳng định này của anh, rằng anh đang cố gắng để một ngày nào đó có thể tin cô, là đã quá đủ để gieo cho Nana hi vọng về một tương lai mà họ có thể cùng nhau đi trên con đường này.

 

Trong tâm trạng bồi hồi ấy, Nana chợt muốn được nhìn khuôn mặt Kyouya lúc này, muốn xem anh đang bộc lộ cảm xúc gì. Nhẹ nhàng buông anh ra, Nana nhận ra rằng trong suốt buổi tối này, đây là lần đầu tiên cô đủ can đảm nhìn thẳng vào mắt anh. Từ trước đến giờ, sắc xanh lạnh lẽo trong đôi mắt Kyouya vẫn thường khiến Nana cảm thấy bị đe dọa. Nhưng giờ đây, dưới ánh trăng mượt mà đổ trên khuôn mặt anh, cô bỗng thấy mình như đắm chìm trong cái màu xanh sâu thẳm êm dịu ấy, như bị choáng ngợp bởi thứ ánh sáng huyền ảo phản chiếu trong đó.

 

Nana có thể thấy được sự dịu dàng và quan tâm của Kyouya trong đôi mắt xanh này, có thể thấy cái cách anh nhìn cô bao dung và không chút phán xét. Nhưng không hiểu vì sao, cô lại muốn biết nhiều hơn như thế nữa. Thế giới mà con người này nhìn thấy liệu sẽ có dáng vẻ gì? Hình ảnh của cô trong đôi mắt xanh thẳm ấy liệu sẽ trông như thế nào?

 

Như thể bị thôi thúc bởi suy nghĩ kì lạ ấy, Nana cứ thế mà để môi mình kề đến môi anh. Nụ hôn lần này không còn mãnh liệt như lúc nãy. Cô đưa tay vuốt ve từng đường nét trên khuôn mặt Kyouya, chậm rãi mơn trớn môi anh từng chút một. Sau những gì vừa xảy ra, cô vốn không định khiến cho nụ hôn này mang theo nỗi ham muốn. Nhưng một lần nữa Nana lại để bản thân bị cuốn theo những cảm xúc đang cháy bỏng trong lồng ngực. Cô cẩn thận dùng lưỡi tách môi anh ra, rồi cứ thế mà khám phá từng ngóc ngách trong đó. Nụ hôn lần này có từ tốn hơn lúc nãy, nhưng nó vẫn khiến tâm trí cô tê dại, như thể cô khao khát con người này hơn bất kì ai.

 

Dù vậy, phần lí trí còn sót lại trong Nana vẫn lo rằng Kyouya sẽ đẩy mình ra. Dù chính Kyouya đã nói rằng anh không ghét làm chuyện này với cô, nhưng cũng chính anh đã phản ứng lại khi cô đột nhiên hôn anh. Nana biết rằng có những người khá thoải mái với chuyện tình dục, nhưng sẽ luôn đặt ra ranh giới rõ ràng khi nó đi cùng với cảm xúc. Cô chỉ sợ Kyouya cũng là kiểu người như vậy. Tất nhiên, cô biết rằng mình sẽ không mặt dày đến mức nài ép Kyouya nếu anh từ chối cô. Chỉ là, nếu điều đó thật sự xảy ra, cô không biết liệu mình sẽ đối phó với cảm giác hụt hẫng ấy như thế nào.

 

Chính vì vậy, khi Kyouya nhanh chóng đáp lại nụ hôn của cô sau một thoáng do dự, Nana như trút được gánh nặng trong lòng. Cô để cho bản thân tận hưởng cái cảm giác cánh tay anh quàng qua eo mình, những ngón tay thuôn gầy nhẹ nhàng ve vuốt gò má cô, và đôi môi anh vừa dịu dàng lại vừa mãnh liệt chiếm lấy môi cô. 

 

Đến lúc này, Nana biết rằng mình không thể dừng lại được nữa.

 

Một phần nhỏ trong tâm trí Nana vẫn không khỏi thấy kì lạ khi hai người họ lại có thể tiến đến mức này. Dù không thể đặt cho mối quan hệ hiện tại của họ bất cứ cái tên nào, nhưng cô vẫn luôn nghĩ rằng giữa họ không hề có chỗ cho những ham muốn này. Với cô, tình dục chỉ nên dành cho những ai đã thật sự thấu hiểu và tin tưởng nhau. Vậy mà giờ đây, mặc cho hai người họ còn quá nhiều điều chưa hiểu về nhau, Nana vẫn thấy mình run rẩy dưới từng cái chạm của anh, thấy cơ thể nóng bừng lên vì hơi thở của anh phả trên da thịt, và thấy bản thân say đắm trong cái cách anh nhìn cô cháy bỏng.

 

Nana từng nghe ai đó nói rằng, con người có rất nhiều cách để nói chuyện với nhau. Tâm sự, cãi vã, tranh đấu hay làm tình, tất cả đều là cách con người có thể nói chuyện với nhau. Nếu là vậy, thì có lẽ qua những lần cô đấu trí với Kyouya, qua những lần hai người cùng nhau phá án, và qua những cuộc đối thoại như đêm nay, Nana đã nói chuyện với anh nhiều hơn cô tưởng.

 

Và như thế, thì chuyện mà họ đang làm đây, có lẽ cũng chỉ là một cách khác để anh và cô nói chuyện với nhau, để cô có thể hiểu thêm một chút về con người này. Không hiểu sao, ý nghĩ ấy lại khiến Nana cảm thấy mãn nguyện, đến mức cô chợt nghĩ sẽ tốt biết mấy nếu có thể tiếp tục trò chuyện với Kyouya thật nhiều, bằng bất cứ cách nào có thể. 

 

Nana có cảm giác rằng, nếu cứ tiếp tục trò chuyện với anh như vậy, một ngày nào đó cô sẽ có thể thấy được thế giới trong đôi mắt xanh thẳm kia. Và rồi, giữa cái thế giới bao la ấy, có lẽ cô sẽ tìm được câu trả lời cho bản thân mình.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo

1.17315 sec| 1581.18 kb